Ngoài tái bản các cuốn kia, aI muốn Ad in cuốn Ask.fm để đọc và mua tặng giơ Like nhé :")
Trích:
Độc giả: Ad dịu dàng yêu quý. Ad có yêu đơn phương ai bao giờ chưa? Kiểu lỡ yêu người ta rồi mới biết được người ta đã có nơi chốn, mà chưa thể ngừng yêu ấy T.T Nếu đã có Ad xử lý cảm xúc của Ad khi đó ra sao? Nếu chưa, Ad hãy dịu dàng cho em một lời khuyên nhé. Dịu dàng, please T.T
Ad khốn: Rồi chứ. Chẳng nhẽ trong đời lại không sưu tầm được thành tích này :"p
Trường hợp của Ad hơi khác ví dụ của em, những năm kháng chiến đó, cùng ăn cơm độn rất vui, đối tác chưa có chỗ trốn nhưng Ad cũng không đi tìm người ta. Đó là lòng kiêu hãnh của Ad, người thương binh chỉ còn một tay ba chân, chỉ khi gái phát tín hiệu trước mới cân nhắc rồi bảo "Ừm...".
Còn lại, khóc ròng vô vọng từ xa T.T
Song song với việc khóc lóc vô vọng thì Ad có một bảo bối, đó là một thói quen từ nhỏ - viết lách. Đây mới là người tình thực sự của Ad.
Cầm bút lên hay được quẳng cho cái máy tính là Ad quên hết sầu muộn. Hạnh phúc, thương đau, mệt mỏi đều chỉ còn là nguyên liệu đầu vào cho sản xuất.
Ad khốn bèn lục lọi trí nhớ, mở vài cửa sổ ra bầu trời tưởng tượng, rồi đem các mẩu chuyện chắp vá về gái của một love-loser phóng đại thành những câu chuyện hoang đường nhưng gần gũi với trí óc hư cấu của người Việt. Cuốn EGG sắp tái bản là ví dụ điển hình.
Như vậy, hình thành sở thích và duy trì sở thích là cách vượt qua mọi thương đau T.T
Tuy nhiên, nếu chúng ta lỡ hình thành sở thích về yêu đương thì ta ở trong nó mất rồi, làm sao vượt qua nó đây?
Hãy có được một vài sở thích quan trọng bên cạnh việc yêu đương.
Chính nhờ vậy mà nhiều chị em sau khi thất tình đã trở nên mạnh mẽ, đẹp trai hơn khi có thêm thời gian cho sở thích cá nhân. Người thì lao đầu vào Shopping thoả chí bị kìm kẹp bấy lâu, người phát hiện ra mình là Lesbian bèn chỉ quanh quẩn làm bánh bên phụ nữ, người lại học lên cao học rồi làm thẩm phán hại đời chúng ta.
/Có sở thích để chuyên chú, để cân bằng tâm trạng/, đó là điều kiện bắt buộc để giảm thương vong từ môn thể thao mạo hiểm này :"