Đất nước đầy ngóc ngách
Tiếng nước chảy róc rách
Những ánh đèn nhấp nháy
Những đôi môi mấp máy
Những người mê thóc mách
Nghiện buông lời móc trách
Nhưng tiếng gà gấp gáy
Lại hớn hở tập chạy
Dù tư tưởng cọc cạch
Cũng chẳng ham đọc sách
Nhưng họ vẫn chấp mày
Trong cách họ nhập ngày