sao nỗi buồn nặng hơn ánh sáng
sao niềm vui thường đi với nỗi buồn
sao cuộc sống buồn vui hai thái cực
sao quá nhiều cảm giác khác đòi tuôn
như cảm giác mà em không buồn nữa
nó là vui hay đại ý như buồn
như cảm giác mà em không buồn chữa
bệnh một mình khi sống vậy ngầu hơn
sao nỗi buồn lại nặng hơn ánh sáng
để niềm vui cần đi với nỗi buồn
như đem tách, dĩa buồn ra đánh, tráng
cho nỗi buồn tung cánh vỗ về luôn
không có gì nặng hơn bóng tối
tay em ư, bóng tối cũng ăn mòn
chân em ư, em chạy nhanh kẻo bóng
tối ban chiều loang tới gót màu son