Người Giác Ngộ đứng như trời trồng. Người Giác Ngộ chưa từng bị quát. Cái giật m
Người Giác Ngộ đứng như trời trồng. Người Giác Ngộ chưa từng bị quát. Cái giật mình của tôi chưa hết thì tôi đã thấy mình trong tay em, đứng sát kẻ bị hành hình.
Em xô đám đông đang bu lại ra và đỡ lấy cô gái bị kéo lê trong một ngày Việt Nam tiếp tục thua trong một niềm tự hào vô lí triền miên. Người ta không thể sống thiếu niềm tự hào nhưng cũng có thể kết liễu chính mình hoặc kẻ khác bằng những niềm tự hào nơi đáy giếng.
Thanh bị một người đàn bà tát, một người đàn ông xô ngã dúi: ?oĐồ ngu! Ai cho mày bênh quân ăn cắp!?, ?oCon đĩ!?
STOP IT!
Tôi gầm lên và đấm cho thằng đàn ông một cú gẫy trọn hàm răng. Nếu người đàn bà kia không phải đàn bà, tôi đã xách chị ta lên và ném thẳng vào mặt đám đông.
Tôi nâng Thanh lên trong một sự im lặng bao trùm. Tôi là Tây. Tôi cao gần 2 mét. Tôi mắt xanh quắc như mắt mèo hoang. Tôi manly. Tiếng gầm của tôi vang khắp phố, dội vào những bức tường và vang vọng lại. Thằng đàn ông mất hết hàm răng đang bất tỉnh. Vợ hắn, chỉ dám đứng gần chồng chứ không dám ôm chầm và tru tréo. Tôi là John. John tổng thống hay John quét rác, đám đông không biết, vì thế không quan trọng. Một cú đấm, một tiếng gầm lấp đầy khiếm khuyết của hiểu biết.
- Take her to the police station.
(còn)