Đời người tăng đến nghìn năm
Không đọc hết sách không nằm hết gai
Vẫn không thoát khỏi cái sai
Vẫn không tìm thấy một ai hiểu mình
Vẫn không ngắm hết girl xinh
Vẫn không tránh được phê bình tị ghen
Đời người ta sống một phen
Rồi về lại với đất đen mây trời
Đời người ta sống một hơi
Khi hơi thở hết được xơi phong bì
Đời người ta sống làm gì
Tự nhiên xuất hiện rồi thì loay hoay
Đời người rơi vào guồng quay
Của con xã hội ngày ngày đêm đêm
Đời người mong mãi dịu êm
Mà thường đau đớn rồi game over
Đời người như một bài thơ
Bao bài thơ dở làm dơ chốn này