← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 4 tháng 9, 2014
Người ta hay nói đến sự cạn kiệt của ngôn ngữ, cằn khô của duy lí như thể mình đã biết hết. Đó là vì người ta đặt mình cao hơn ngôn ngữ, duy lí mà không hiểu chúng luôn tiến hóa nhanh hơn mỗi cá nhân. Chúng tích lũy những tóm tắt, nhận định tinh ròng theo thời gian. Chúng là văn hóa, là kho tàng. Trong đó cũng có nhiều thứ có thể gây hại (vì quá trừu tượng để khuyến cáo, không đơn giản như khuyên trẻ con tránh nghịch dao) nhưng đều là kho tư liệu sản xuất miễn phí khổng lồ cho trí óc vô sản, nghèo nàn. Ta chê ngôn ngữ, duy lí mà không hiểu khi ta cô đơn, trí não đông cứng, ta chỉ còn có chúng để nói với mình, để tiếp tục bước đi. Trạng thái không suy nghĩ, tắt bớt những bóng đèn ngôn ngữ để thấy rõ hơn các ánh sáng khác cũng là một sự cô đơn đẹp. Nhưng sự cô đơn cá nhân không lớn hơn sự tích lũy cô đơn của ngôn ngữ, duy lí, của những người khám phá. Khám phá không chỉ là sự phá cách, nó còn là sự đồng cảm, là tìm được và dẫm nên những nấc thang cô đơn mà người khác đã đi xa khỏi nhân loại để đi tiếp và bỏ mạng ở đó.
Xem thêm tác phẩm khác →