Người ta nói con người ôm máy tính
Đến một ngày máy tính nó sẽ ôm
Tất cả nằm trong hộp như Ma Trận
Mãi nằm mơ về thế giới xa dần
Nhưng chắc họ lười xem Olympic
Chứ bây giờ quá sợ bọn thể thao
Mỗi lần gặp vận động viên anh phải
Ngước thật cao, chân kiễng, rướn tay chào
Lỡ đi giữa đám học sinh trung học
Anh thấy như bị lạc giữa khu rừng
Chúng che hết mặt trời nơi anh đứng
Với thân hình cao lớn rất đặc trưng
Và chỉ vậy đủ cho anh tin tưởng
Cuộc đời luôn khoẻ khoắn mãi dần lên
Sự tiến hoá của những dòng tư tưởng
Được cơ trong thể xác giữ cho bền