← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 15 tháng 4, 2003
NHẬN THỨC
Mỗi lần tôi đến gần người đàn ông tâm thần đó và hỏi: "Ông đang làm gì đấy?", ông ta luôn lẩm bẩm một câu kỳ quặc: "Cô ta lại để sổng nữa rồi" . Và ông ta lắc đầu nhìn tôi buồn bã. Thế đấy. Trong cái bệnh viện tâm thần này, mọi cái đều quái dị. Nhưng đối với các bệnh nhân, đó là một cuộc sống bình thường. Họ làm đủ mọi chuyện. Họ thường kể cho nhau những câu chuyện cười và bắt chước theo. Ví dụ như chuyện "Bệnh nhân bắt cóc bác sỹ" : Bác sỹ hỏi: "Tại sao lại bắt cóc tôi ?" . Bệnh nhân trả lời: "Ông chữa bệnh cho chúng tôi nhiều rồi. Giờ đến lượt chúng tôi chữa lại cho ông." Sau những câu chuyện ấy, không ít bác sỹ đã trở thành bệnh nhân. Họ thường chơi trốn tìm. Có điều, chỉ có một kẻ đi trốn. Còn lại đi tìm như một cuộc đi săn. Và khi tìm thấy con mồi, những kẻ săn mồi được toàn quyền "xử lí". Họ thường buộc đá vào chân và thi xem ai nhảy xuống hồ xa hơn. Họ thường ... Tóm lại, họ thường làm những điều bất bình thường. Duy chỉ có người đàn ông đó luôn ngồi một mình và nói mãi một câu bất hủ: "Cô ta lại để sổng nữa rồi". Không hiểu ông ta muốn ám chỉ điều gì. Với kinh nghiệm lâu năm ở đây của mình và đã tiếp xúc với nhiều bệnh nhân, tôi cho rằng, ông ta bị ám ảnh bởi câu nói đó. Có lẽ, ông ta đã đến sở thú nào đó và một người phụ nữ nào đó đã để sổng một con vật khủng khiếp nào đó. Nó đã tấn công ông ta? Nhưng tại sao ông ta nói "lại để xổng nữa"? Phải chăng điều gì đó đã xảy ra nhiều lần khiến ông ta bị căng thẳng quá mức? Hay chỉ đơn giản là vợ ông ta thường để sổng đàn gà khiến chúng phá hoại vườn rau bao công chăm bẵm? Những cái đó nghe có vẻ lọt tai nhưng nó không thể là nguyên nhân khiến người đàn ông này bị tâm thần. Rất phi lôgic. Ông ta là một người đàn ông rất hiền lành, thậm chí, rất đáng thương. Vậy sao ông ta lại ở nơi này? Ông ta không hề nguy hiểm, không hề làm hại đến ai. Dù ông ta yếu ớt hay mất trí thì ông ta cũng nên đến nhà an dưỡng chứ sao lại phải sống trong một khu vực đầy rẫy cạm bẫy như thế này? Rõ ràng, điều ông ta nói phải chứa một bí mật khủng khiếp nên ông ta mới bị giữ lại đây. Ý nghĩ đó làm tôi bị thôi thúc phải tìm ra sự thật. Tôi muốn hỏi: "Ông là ai? Ông nói vậy có ý gì?". Nhưng điều này là hết sức khó khăn bởi mỗi khi ông ta kết thúc câu nói của mình, một điều mà tôi không thể hiểu nổi cứ xảy ra. Vâng. Mỗi khi ông ta kết thúc câu nói bất hủ của mình, một cô y tá xinh đẹp tiến lại gần chúng tôi, cúi đầu bẽn lẽn nói với ông ta: "Xin lỗi bác sỹ". Và cô ta quay sang âu yếm nói với tôi: "Ngoan nào, ngoan nào". Rồi khoác tay dắt tôi đi. Còn cái ông quái dị đó vẫn luôn lầu bầu: "Cô ta lại để sổng nữa rồi" . 2001 (trích từ http://ttvnol.com/forum/t_157656/1) ] ...listening to the wind of change... linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →