nhiều cà phê quá mà cà chẳng phê
nhiều cafe in rồi hay cân bằng bằng out face (book) nhỉ
facebook = cafebook (Nhạc sĩ Nguyễn Tuấn)
có tin Mark Zuckerberg đang định xóa facebook vì cảm thấy đã đủ tiền và quá mệt mỏi
và định thời hạn 1 năm để thực hiện các thao tác giúp người dùng quen dần nhưng hình như không mấy ai để ý
không để ý hoặc coi là tin nhảm cũng có lí
vì nó liên quan đến cả tỷ người, trong đó có vô vàn cảm xúc, tương tác, tư liệu, ngữ cảnh và cả kế sinh nhai
dựng đất khó thế nào thì đến lúc bỏ nó với cả tỷ con người mon men đến rồi định cư còn khó gấp tỷ lần
khéo xóa sổ fb thì người ta thành zoombie hết
xóa dần mà khiến người ta lành mạnh hơn thay vì đổ hết hệ lụy ra thế giới bên ngoài đòi hỏi trình khủng thế nào nhỉ
có nên lấy cái này làm lời tựa cho tiểu thuyết đang viết có phần liên quan đến quy trình cai dần facebook vừa vất vả vừa vui vẻ không nhỉ
Hội Cai Like nếu phát triển ý tưởng và hành vi tốt khéo cũng góp phần lành mạnh không nhỏ giúp người dùng đỡ shock
nhưng mà đặt cái tên trái khoáy là Cai Like thì hội viên hay người xem câu nệ sẽ tuân thủ cái tên mà chẳng like page như like page có tên dễ like như Sách Nguyễn Thế Hoàng Linh đâu
mà không nhiều người like thì sẽ ít người biết đến để vào luyện dần hít thở sâu cho việc di dân khỏi fb đỡ shock
thật là một tình huống thú vị gợi nhớ đến truyện ngắn ngằn ngăn này:
SỰ TÍCH TIỀN BỐI
Các bậc tiền bối khá quan tâm đến giống nòi. Điều này cứ giả vờ coi là hiển nhiên. Họ đưa ra những bài giảng và người đời sau sẽ học. Một trong số đó là: hãy đặt các tiền bối lên bàn thờ.
Các bậc tiền bối về sau nhận ra việc ăn bám vào cái bóng của loài tiền bối mình đã khiến thế hệ kế tiếp tự thiến khả năng độc lập suy nghĩ và phủ định cái cũ. Trải qua thảm hoạ trì trệ, họ lập tức đưa ra một bài giảng mới: hãy đào mồ chôn các tiền bối.
Thế hệ sau tiếp thu rất nhanh. Và cái tư tưởng tiến bộ ấy bị chôn đầu tiên.
Kể lại sự tích hải âu đã đọc từ rất lâu theo trí nhớ cầu bâu:
Ông con chuyên làm trái ý ông cha. Bắt bài, đến lúc sắp chết, ông cha muốn được chôn trên núi nhưng bảo ông con hãy quẳng xuống biển. Cha chết, ông con bỗng hối hận, muốn lần đầu tiên thực hiện đúng yêu cầu của cha. Thế là...
Về sau, hiểu ra, ông con chết biến thành hải âu suốt ngày bay trên biển tìm cha.
Ngắm hải âu bay cũng đẹp dù thịt nó tanh và hình như cũng là loại chim ăn xác thối.
Hải âu là ẩu hai. Ông con ẩu hai lần. Một lần là cái gì cũng hoài nghi. Lần kia là vội vã bỏ hoài nghi đi.
Các bậc tiền bối cảm thấy hãi lớp trẻ. Họ vốn ẩu. Điều này các bậc tiền bối khi nhìn lại mình, rõ hơn ai hết. Vậy phải làm sao? Điều này chắc phải hỏi các hậu bối. Họ quá ít được hỏi.
Thế nên họ chưa sinh ra.
01.03.04