Nhiều người có đầu óc thi phú quá nên hay thu phí.
Năm nay, nhà nước đã thu của Ad hơn 150 triệu xèng thuế, phí.
Ad khốn cũng bị bệnh thi phú giống nhà nước nên cũng tiến hành thu phí duyệt Wall.
Tuy nhiên, phí đọc là tự nguyện và chưa thấy có người nộp phí nào bức xúc.
Người không nộp phí bức xúc thì nhiều, vì không được đọc chùa tất cả tác phẩm mới như trước đây nữa :"p
Hôm trước đang đi trên đường cảnh sát giao thông tuýt lại.
Nghiêm chỉnh táp vào lề theo hướng dẫn.
Cảnh sát chào theo điều lệnh, Ad chào đáp lễ. Phu thê tương kính.
- Bác không bật đèn nhé.
- Vậy hả? Có chuyện này sao?
- Bác ra đằng trước xem đi.
- Đúng rồi. Xin lỗi nhé. Cái xe này đèn tự động. Chắc lúc nãy đỗ xe chiếu vào mặt người khác nên anh tắt đi rồi không để ý. Cái này nhắc nhở là được rồi. Để anh đi tiếp đi, anh đang vội về, mọi người đang chờ cơm.
- Bác cho xem giấy tờ xe
- Bằng lái xe đây. Còn giấy tờ trong xe. Cần kiểm tra thêm thì anh đưa.
- Bác về đâu ạ?
- Quang Trung, Hà Đông.
- Bác đang làm gì ạ?
- Anh viết sách.
- Bác nói chuyện với Sếp em nhé?
- Oke.
Sếp tới chào theo điều lệnh, Ad chào đáp lễ. Phu thê tương kính.
- Anh là nhà văn ạ?
- Cũng gần như thế.
- Anh có thẻ không?
- Không có thẻ, chỉ có sách thôi. (Vào xe lấy Ra vườn nhặt nắng). Tôi cũng hết tiền rồi, các anh có phạt bằng sách thì phạt. Sáng vừa bị tuýt ở Thái Hà, Chùa Bộc. Đường thì đông, người thì chen. Xe máy lấn hết làn đỗ của ô tô. Lúc rẽ trái, rẽ chầm chậm nhường cho người ta thì các anh lại tuýt lấn làn. Giả sử tôi cố nhoi sang làn bị người ta chiếm cho đúng luật thì một dàn xe máy lại loạng choạng. Đường đông thì cùng hợp tác cho nó đi trôi chảy, cứ toàn nhè người nhường nhịn mà tuýt. Đợt trước đi Trần Hưng Đạo cũng vậy, hai mẹ con đèo nhau đi xiên chéo đường, né sang nhường cho người ta, lại phạt sai làn. Lần nào bị tuýt nói lí xong các anh cũng gật gù, có anh thả, có anh vẫn phải ghi phạt ở mức thấp nhất, tôi cũng oke. Nhưng đợt này hơi tí là lại bị dừng xe. Đông công an quá đấy.
- Anh phạm luật anh lại nói đông công an là sao?
- Thì đường sá nó có trơn tru như nước ngoài đâu. Đi trên đường phải xử lí hết tình huống này đến tình huống kia. Cũng phải có lúc lơ đễnh chứ. Các anh cũng phải hỗ trợ chứ. Anh xử lí nhanh giúp, tôi còn về ăn cơm.
- Thế thôi, bác đi đi.
- Anh có thích cuốn này không tôi tặng.
- Thôi, em có đọc thơ đâu (cười hớn hở).
- Cảm ơn nhé. Xin chào :")