Nhiều người viết cho rằng nhân quả, đạo lý trong văn chương là giáo điều, là lỗi mốt. Mình cũng hóng hớt tí vật lý, có chỗ nói đời sống hem có nhân quả. Đú theo mấy thứ đó, thay đổi thói quen. Mấy năm hem to tiếng với ai ngoài việc chửi bới đg để câu view cho cái hay, bỗng nghĩ ra trò tạt đầu xe rồi đứng lại xem nhân quả ra sao. Quả nhiên, rê thứ mày, bụpbụpbụp.
Hóa ra mình đã luyện được dở hơi thần chưởng. Chỉ đỡ, hem đấm lại.
Thế là vỡ mũi. Tóm tay thằng đấm bảo: "Đủ rồi", rồi buông ra.
Sau đó, dựng xe, hem thấy thằng đấm đâu nữa. Mình chậm với lờ đờ vãi đái, hem tham gia Fight Club dc roài :))))
Găng tay vừa quệt mũi vừa hô giọng yếu ớt: Thằng vừa đấm đâu?
Mấy bạn ra bảo: Thôi, anh ơi, cả 2 đều say rồi.
Tôi có say đâu, bắt tay phát. Thôi, đưa 200 đây mai tôi đi nghe nhạc.
Em chỉ là người qua đường vào can thôi anh ơi.
Thế thôi, đi nhé.
Sau đó anh em linh cảm có chuyện dở hơi, quay lại thấy mình mặt mũi tèm lem rớt dãi, may mà hem nhảy vào đánh hôi, quát tháo lúc rồi tôn trọng mình tự giải quyết, chở mình tìm bệnh viện khâu. Phát hiện ra là nếu bị nhẹ, vào bệnh viện được sát trùng, băng bó hem mất tiền, chỉ cần mặt mũi cười nói vui vẻ em đi tập Hip-hop về bị ngã :Dee.
Nếu mình đấm lại lúc đó, hem biết phiền anh em thế nào. Ngoài ra, thằng bị đấm lại chịu luật nhân quả. Trong khi ở hem hiền vẫn gặp lành được mà. Gặp lành một lần thì chúng sẽ bớt bạo lực hơn vì chúng tôn trọng điều lành đó, chúng sẽ hem lạm dụng, giống triết lý của thằng da đen trong Pulp Fiction của Quentin Tarantino. Mình nghĩ vậy.
Bài học:
Chắc làm thế để khoe mình có thể bình tĩnh thế nào.
Thử xem mình có ghét người khác hem. Hóa ra quên luôn, hem có chút tức giận nào. Chỉ giận bản thân hem nhớ nổi mặt thằng đấm, mình hợt hời với cuộc sống vãi đái.
Hóa ra bị đấm kinh khủng phết, hem nghịch nữa, học lại mấy câu cổ tích: "Dĩ hòa vi quý", "Ở hiền gặp lành", "Một điều nhịn bằng chín điều tái", "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ rượu", "Ăn đấm, học đau"...
Đại khái thế. May lần này chỉ bị vỡ mũi. Cần giữ mặt đẹp choai. Hem nghịch dại nữa, nghịch dại đủ khôn roài ;p
Mình nghĩ là những người viết, họa sỹ, nhạc sỹ và các sếp nghệ sỹ loại hình khác xuất sắc nhất Việt Nam nên thử sức với đề tài đạo đức, lòng nhân vì đề tài vết thương, hư vô hem viết hay được bằng Tây khi chúng có đủ thời gian gian nhẹ nhõm để đứng ngoài viết đâu ;p