Tâm hồn ta là một kẻ du hành
Bị nhốt lại trong xác thân nhỏ bé
Bị nhốt lại ở trong tỉnh lẻ
Hoặc thủ đô trong trái đất trong đời
Nhưng xác thân ấy được buông lời
Được cầm đũa được nhìn nhau trìu mến
Có được lượng cảm giác vô bờ bến
Chẳng phải là điều tuyệt diệu hay sao
Làn gió như vũ trụ vẫy tay chào
Và em cũng vẫy tay như làn gió
Có thân xác giúp cho ta thở đó
Và mỗi lần ta thở một tự do