Nhớ độc giả ngày xưa không cần giục
Mà vẫn Like tựa như bố cho quà
Giờ năn nỉ cày Like hơi bị nhục
Nhưng nỗi buồn nào dám không qua
Nhớ độc giả hồn nhiên không vẩn đục
Hoặc đen thui đều ôm sách như bồ
Bao độc giả bị tên thơ hạ gục
Xong quật cường đứng dậy giống Liên Xô
Nhớ độc giả mà kiêu không thèm nhận
Nằm khóc xong trôi mất trái đất rồi
Nhớ độc giả, giận, chê nhưng chẳng hận
Trên đời này yêu chúng, đúng, yêu thôi