Những câu dễ hiểu tràn vào chiều
Bằng cái ôm em nói lời ấm áp
Vienna, ta đến đây, anh nói rồi bay trên Google Earth
Rồi nhẹ nhàng hạ cánh xuống Vientiane
Rác rưởi, anh nghĩ, rồi cho những tư tưởng vung vãi vào máy tái chế
Cắt, nghiền thành bột, nén, tuồn ra những tờ giấy trắng
Cánh hoa cứa vào má
Gió làm méo ánh mắt
Tuổi thơ chúng ta lang thang trong những khu vườn
Dẫu đôi khi chỉ là bóng mát của tâm trí
Trong tâm trí anh, em là một tiếng cười
Không một động tác thừa, con chuột kéo mẩu bánh
Làm đàn kiến được đi tắcxi
Nhưng chỉ có một con kiến biết điều nó
Nó trèo lên mẩu bánh không chỉ để ăn
Nhưng nó đâu biết nó đã gây tò mò
Và bị anh bắt làm trò tiêu khiển
Anh đã nuôi từ lâu rồi, một chú kiến
Là nỗi buồn của trí thông minh