Những chữ tôi đã dán lên
Những khung soạn thảo những nền dễ thương
Để em vui mắt trên tường
Để em có thể thấy dường như tôi
Tường như dôi mãi không thôi
Nhưng tôi sẽ chết sẽ trôi dạt dào
Khi đó tôi là hạt nào
Sau này có lại được chào em không
Chồng em khao những bế bồng
Có khi tôi chỉ đứng trông bên đường
Trên lá cây có thêm sương
Đó là nước mắt vô thường đó em