Những dòng chữ chảy liên miên
Như sông suối đổ về miền đại dương
Đại dương hoà với vô thường
Nơi vô số hạt tình thương nảy mầm
Đó là cách anh âm thầm
Ngày ngày kiến tạo nội tâm của mình
Nếu em đọc thấy hoà bình
Nghĩa là não bộ em xinh vl
Những suy nghĩ nối tâm hồn
Làm rung mạng lưới trí khôn muôn loài
Với em anh là người ngoài
Nhưng câu thơ đã ở hoài bên trong