Em có thấy ông già
Ở góc chợ đã tan tầm
Đá tung mẩu giấy, với đôi giầy mòn
Trong mắt ông em chẳng thấy chút gì kiêu hãnh
Ông cắp hờ tờ báo
Của hôm qua, kể tin tức hôm qua
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua những phố ở London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
Em có thấy bà già
Rảo bước trên những phố London
Bụi bẩn trên tóc, áo quần bà rách rưới
Bà chẳng có thời gian nói chuyện
Chỉ cắm cúi đi
Xách cả mái nhà trong hai chiếc túi
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua những phố ở London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
Ở quán cà phê mở suốt đêm
Lúc 11 giờ 15
Vẫn ông già ấy ngồi đơn độc
Nhìn thế giới
Qua quai tách trà
Mỗi tách trà uống chừng một tiếng
Rồi ông lại lang thang về nhà
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
Em có thấy ông già
Đã hết thời thủy thủ
Ký ức phai dần theo những cuống huân chương
Trong thành phố mùa đông của chúng ta
Mưa rỏ chút lệ cảm thương
Cho thêm một người anh hùng bị lãng quên
Và một thế giới chẳng ai để ý
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua những phố ở London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
(Ad khốn dịch)