Em xướng âm thôi cũng ấm xương
Che chở những tâm hồn lạc đường
Nhưng em đã thuộc về nhạc trưởng
Tôi đành sung sướng lẫn bi thương
Ta sống trong cùng tiếng nhạc tuôn
Và sau nốt cuối tôi lại buồn
Những tiếng vỗ tay sao xa lạ
Khi mà em cũng sẽ đi luôn
Tôi cứ trông chờ lúc tập bên
Giả vờ chơi lỗi giả vờ quên
Để được kéo dài thêm những phút
Ở trong không khí em êm đềm
Hôm đó em làm rạp vỡ tung
Tôi pha đen trắng cũng bão bùng
Để lại não nùng khi những tiếng
Vỗ tay dứt khỏi mối tình chung