có những đứa trẻ ngồi trong quán Half-life
ghếch lên ghế phì phèo điếu thuốc
những tấm thân xanh xao gầy guộc
mờ dần nét ngây thơ...
có những đứa trẻ ngồi trong quán Half-life
những ánh mắt loé lên tia độc ác
những nụ cười hả hê khi tàn sát
ừ thì vẫn biết chỉ là game...
có những đứa trẻ ngồi trong quán Half-life
bắt chước người lớn chửi nhau rộn rã
tập tành những điệu cười suồng sã
và kiêu căng
có những đứa trẻ quay cuồng quên hết cả trời trăng
quên bố mẹ và bỏ quên cuộc sống
để lấp đầy những mảnh hồn trống rỗng
còn chỗ nào ngoài những quán Half-life?
2002
(viết sau một ngày đằng đẵng bắn half-life)
-------------------------------------------------------------
GỬI TỚI CÁC NGÀI
hãy vứt một số ngài nguyên thủ
vào trong những cuộc chiến tranh
lột hết mặt nạ, tước phẩm
và dđá dđít như trẻ ranh
cho họ một ngày đói khát
mà không, hẳn bốn năm ngày...
thấm tháp gì so với cảnh
què chân, mù mắt, cụt tay...
cho họ cận kề cái chết
một năm không có gia đình
hãy để họ cùng sống với
quái thai, điên dại, động kinh...
hãy cho họ kinh hoàng trước
nỗi nhục trong mắt con mình
hay chúng giống như cha chúng
tham lam, độc đoán, vô tình?
"mục đích biện minh phương tiện"
bọn mi có mục đích gì?
có bao giờ người tử tế
lại phun bom đạn phì phì
những tên sát nhân bẩn thỉu
bọn mi đâu phải anh hùng
làm sao bọn mi hiểu nổi
anh hùng là kẻ bao dung
2002