Anh đưa tôi một từ
Rồi đòi một bài thơ
Tôi không thể khước từ
Vì đây là công việc
Anh gọi điện mắng nhiếc
Vì tôi trễ deadline
Giờ vàng cũng đã book
Tôi cúp máy thở dài
Tôi ngồi vào bàn viết
Bàn viết ngồi trong tôi
Tôi ngồi trong bàn viết
Đôrêmon đến rồi
Mèo máy tìm bảo bối
Để làm thơ giúp tôi
Nó rút ra cái máy
Cho từ vào ông ơi
Tôi rút ra từ khoá
Như một viên cafe
Cái máy pha từ đoá
Thành bài thơ thơm ghê
Bài thơ bạn đang đọc
Chỉ tả về nó thôi
Về bài thơ chiếc máy
Mèo máy đã cất rồi
Nhưng bạn có thể thấy
Trên quảng cáo tuần rồi
Đó là bài lục bát
Một nửa có vần thôi
Khiến nhà đài phát hoảng
Vì khán giả kêu trời
Tôi trách thằng mèo máy
Nó trách máy dở hơi
Anh đưa tôi từ khoá
Lần này cậu tự làm
Anh không cần phải nói
Chuộc lỗi tôi vốn ham
Tôi ngồi vào bàn viết
Bàn viết ngồi trong tôi
Tôi ngồi trong bàn viết
Đôrêmon đến rồi
Đây là phiên bản mới
Tớ có gọi cậu à
Khi cậu gặp rắc rối
Là tớ có mặt mà
Rồi nó nói đạo lí
Nói về tình anh em
Trong khi bánh rán nó
Nhai một mình nhem nhem
Nó vừa nhai bánh rán
Vừa rút chiếc máy ra
Lục bát vần rồi nhé
Có cả web rồi pà
Lần này phải tự viết
Không ai nhận ra đâu
Phiên bản này nâng cấp
Chất lượng chuẩn Châu Âu
Đôrêmon thuyết phục
Cậu cứ cho từ vào
Nếu bài thơ không thích
Thì không dùng có sao
Tôi nghe cũng mùi mẫn
Tiếng pha thơ rào rào
Bài thơ nghe táo bạo
Khi tiếng máy lao xao
Đọc bài thơ sửng sốt
Máy ghê gớm quá rồi
Nhưng dở là hay quá
Tố không phải thơ tôi
Tôi ngồi vào bàn viết
Bàn viết ngồi trong tôi
Tôi ngồi trong bàn viết
Đôrêmon đến rồi
Tôi xin Mon đừng đến
Để tôi được làm bài
Nhưng Mon không ngần ngại
Làm đôi bạn cùng sai
Anh đưa tôi từ khoá
Chỉ vì cậu có tài
Nên deadline lùi lại
Để ngắm cậu đẹp trai
Tôi cảm ơn lần nữa
Hứa cố gắng hết mình
Đợi Đôrêmon đến
Gậy bóng chày tôi rình
Nhưng mãi Mon không đến
Hay Mon đến Tue rồi
Dù nhà mà có nóc
Lũ mèo cũng ngồi thôi
Tôi nhắn tin xin lỗi
Rồi tôi đi tìm Mon
Đến khi tôi tìm thấy
Mèo máy đã hai con
Bài thơ tôi chưa viết
Từ khoá đã thu hồi
Anh vẫn đưa từ mới
Mon thì đã từ tôi