← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 3 tháng 1, 2005
Nơi chiếc giường (của?) tôi ở tầng hai, hai giờ sáng, một nghìn năm trước, có th
================================================= Nơi chiếc giường (của?) tôi ở tầng hai, hai giờ sáng, một nghìn năm trước, có thể là một triền đồi cỏ xanh mướt, một con nai xoãi cẳng lim dim ngủ sau một bữa no cỏ và nước suối; cũng có thể là một miệng hố đen ngòm mà con nai rơi xuống, đang thoi thóp, máu loang đầy lớp da vốn mịn giờ nhiều vết rách. Hoặc hai giờ sáng, một nghìn năm trước, nơi giường tôi, một con nai co mình như một bào thai bị ướp trong một núi băng khổng lồ. Mà cũng có thể "con nai" là tiếng lóng ám chỉ một cô gái cả tin Tôi Trong Bài Thơ không chắc chính là kẻ viết ngoài đời, nên chiếc giường Tôi Trong Bài Thơ nằm không nhất thiết phải ở Việt Nam (nếu kẻ viết ngoài đời lúc đó ở Việt Nam). Và dù kẻ viết lúc đó ở Việt Nam và hắn chính là Tôi Trong Bài Thơ thì chiếc giường mà hắn đã mô tả không nhất thiết phải là chiếc giường ở Việt Nam mà hắn đang nằm bên ngoài bài thơ. Kẻ viết cũng có thể nói rằng hắn chỉ muốn viết "tôi nghe dưới gối có trăm giọt sầu", "nơi hồn tôi một con trâu đang cười"... vì đó là cái thực chất hắn thấy (kiểm chứng hắn nói thật không hơi bị khó đấy). Hắn cũng có thể nói rằng: tôi không hề thấy như vậy, tôi không hề thấy bất kỳ điều gì, nhưng tôi cứ bịa ra thôi, một tác phẩm nghệ thuật không bị buộc phải mô tả hiện thực; bản thân tác phẩm ấy là một hiện thực, vì nó CÓ. Báo chí vì thế không đồng nhất với văn học. Đứng ở vị trí độc giả, tôi tha hồ có những chọn lựa trên bước chân của tưởng tượng và suy luận như vậy; và hơn thế nữa... Là độc giả, với cái tôi của mình, từ câu thơ gợi hứng, có thể bật ra những câu thơ mình khoái hơn, không hề thấy sầu tí nào hoặc sầu theo kiểu khác: Tôi nghe dưới gối có trăm đoàn tầu/địa cầu/ lầu bầu/ tình đầu/ hồng cầu/ bạch cầu/ giọt mầu/ sòrròw... Và thế là độc giả còn siêu hơn tác giả Bác Quan_Di_Ngo gợi ý rằng hai chữ "giọt sầu" thừa nếu không muốn nói là làm bài thơ trở nên non. Theo tôi, hai chữ ấy thì nhằm nhò gì. Bài thơ đứng một mình vừa thừa vừa non cả nải luôn. Cảm ơn bác đã đọc

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →