Nỗi sợ giống một hôm không còn lịch
Để treo lên, ngày tháng xé ra dần
Nỗi sợ giống một hôm không còn địch
Không có mình, không có cả tha nhân
Nỗi sợ sống trong ta, không sợ hãi
Tự nhân đôi, nhân bốn giống muôn loài
Nỗi sợ đến, anh run, anh sợ mãi
Nhưng cũng đành không khóc phát cho oai