← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 7, 2005
Not
đái ra mười sáu nỗi buồn và ba nỗi nhớ đái luôn giận hờn chỉ còn độc nỗi trống trơn mang hình bóng nỗi cô đơn tuyệt vời đái không ra được mặt trời và không ra nổi một lời một mong ai không tài nào đái bất tài ứ trong tồn tại và khai ngút ngàn girl, i am not a man a child whose heart just can?Tt cúi luồn 12.07.05 ======================================= Bạn, Hôm qua tôi lại chứng kiến thêm một sự tầm thường của những cán bộ thuế. Tôi kể với bạn tính khí tôi không chịu được sự tầm thường. Bạn hỏi: tầm thường là gì? Tôi nói: tầm thường là lợi dụng quyền lực để làm trái phận sự của mình. Thế thì, với sự tầm thường như thế (vô hình hoặc hữu hình) tràn ngập đường phố, không khí, xóm làng... mà tôi cứ cảm nhận hết chắc tôi phải đợi bạn ở một thế giới khác. Nên, nói là không chịu được mà nhiều lúc cũng phải bình tâm. Nhưng càng bình tâm sẽ càng dễ dần nhu nhược. Bản thân tôi không thích mình nhu nhược đã đành, bạn cũng không thích một tên nam nhi nhu nhược đúng không. Cãi nhau với họ, hầm hè với họ, phá phách...? Mất thời giờ vô ích! Lời nói gió bay... Chắc tôi chỉ còn cách viết. Để họ đối diện với mình, với tôi, với dư luận. Họ sẽ phải khác chứ, khi quanh họ là muôn nghìn con mắt, không chỉ là những con mắt phàm tục, cả những con mắt tâm linh, những quyền năng mà quyền lực đâu che chắn nổi. Đã lâu rồi, tôi để rơi rớt tự tin vào ý nghĩa lớn lao và thực tiễn của sự viết. Tôi không còn nhiều nhiệt tình nóng đầu lên là làm ngay như trước. Tôi thường tự nhủ không nên vội vàng, cần thời gian cho suy nghĩ chín, nhưng cũng có nhiều lúc, đó chỉ là trò mị dân của sự lười biếng, mệt mỏi và hèn nhát. Hôm qua, tôi định viết những điều này ngay. Nghĩ một lúc, lại thôi. Nhưng hôm nay, tôi lại quyết định không cho mình được thôi như thế. Tôi sẽ có một chương về chuyện này, dù không phải chỉ nói về những cán bộ thuế hôm qua. Thế giới vẫn cần những con người viết, Việt Nam lại càng cần, viết những điều để cũng như chính quyền Mỹ và cả nhân dân Mỹ phải thấy hổ thẹn vì sự tầm thường trước chiến tranh của mình, chính quyền Việt Nam và người dân Việt Nam cũng khó có thể ngửng mặt khoe truyền thống chừng nào còn duy trì những sự tầm thường tương tự và hơn thế. Chưa bao giờ Việt Nam có những cơ hội và điều kiện thuận lợi để đi lên về chính trị, kinh tế, văn hóa... như thời điểm này. Nhưng những đôi tay tầm thường nếu cứ duy trì cái lỏng lẻo, hợt hời của nó, sẽ đánh rơi chiếc bình thời cơ và găm những mảnh vỡ vào da thịt non nớt của tương lai. Nếu họ không thương xót, không biết sợ cho người khác thì họ cũng phải thương, phải sợ cho chính lúc thất thế của mình và cho chính con cháu họ. Con người tôi, lúc thì co mình thờ ơ với tất cả, lúc lại đầy bất trắc của sự bất bình, bạn dám không sợ không, bạn có chịu nổi không, my joy

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →