← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 5, 2008
Nudekings
Nhân nói đến ông vua cởi truồng ở entry trước, nhớ ra có một truyện ngắn ngày xưa. == Ông vua cởi truồng II Truyện “ Ông vua cởi truồng ” hình như kết thúc ở đoạn vua cởi truồng đang diễu hành quanh những lời tán tụng đại loại như “cà vạt đẹp quá” thì bỗng có một đứa bé reo lên: “Ô! Ông vua cởi truồng kìa!”. Chuyện dừng trong âm vang của lặng im màu đỏ bừng. Tiếp theo, Ông vua cởi truồng ra lệnh chém đầu đứa bé can tội vu khống. Ở môi trường văn hoá có cơ hội dễ dàng đọc những dòng thế này thì phần đông chúng ta sẽ không thể tin được trên đời tồn tại một thứ quyền lực tàn bạo và phi lí thế. Dù phi lí quanh ta cũng (không) đến nỗi (không) bịt mắt mà vẫn (không) thấy. Cậu sinh viên đại học luật năm đầu ngồi kia vẫn không tin hở? Cá không? Nhưng trước khi cá thì đơn giản nhất, cậu thử vào google.com gõ mấy chữ “nạn nhân chiến tranh” hoặc “victims of war” rồi enter sẽ thấy ối đứa bé bị gã đao phủ chiến tranh chặt đầu. Chưa kể các đao phủ khác. Tớ không thích lấy tiền của một chú nhóc nào đó có lúc như tớ cố tin rằng những điều tồi tệ đã và đang xảy ra không xảy ra. Niềm tin vô lí ấy giúp chú thanh thản lúc nào đó nhưng trò chuyên mị dân thanh thản ấy của chú góp phần giúp cái ác, cái xấu tiếp tục xảy ra. Thực ra đây cũng có thể là một phép thử của ông vua cởi truồng. Hắn muốn thách thức cả thời đại để đo quyền uy của mình. Hắn cửng sự thật trước mặt dư luận để xem với sự thật mà ai ai cũng nhìn thấy, họ làm được quái gì nào? Và như thế, sự thật cũng để làm quái gì nào? Khi mà ai ai cũng cố tự lừa mình theo cái mốt hắn đưa ra. Ở đây, vua cởi truồng là kẻ trung thực với bản thân nhất, hắn thừa biết là hắn cởi truồng. Bên cạnh việc chơi trò đo sự chấp nhận trơ trẽn của dân tình đến đâu, hắn muốn xem sự không chấp nhận trơ trẽn nào sẽ lộ diện. Hắn muốn biết khi hắn chém kẻ đầu tiên lên tiếng, ai sẽ lên tiếng tiếp theo. Và được bao đứa. Để hắn lập danh sách xử một thể luôn. Đây là một mẻ lớn, một tên bắn hai chim. Hắn chỉ không ngờ kẻ khởi xướng lại là một đứa trẻ ngô nghê và không hề biết sẽ phải trả giá đắt thế nào cho tiếng nói hồn nhiên của mình. Nhưng mọi sự đã vào guồng và hắn không thể không ra lệnh chém đứa trẻ. Thêm một điều mà hắn không ngờ là sẽ nhận được một sự phẫn nộ lớn đến thế từ phía quần chúng. Phẫn nộ sự trơ trẽn của hắn? Phẫn nộ sự ngang nhiên tiết lộ của đứa trẻ phá vỡ sự vờ yên ổn? Hay phẫn nộ sự thiếu phẫn nộ đâm hèn nhát và thua kém trẻ con lâu nay của mình? Có lẽ là một sự phẫn nộ vô thức cộng hưởng cả ba ngọn lửa ấy. Và nó dồn lên Ông vua cởi truồng – nhà tạo mốt mông muội nghênh ngang cưng cửng trước mặt họ. Vua sẽ bị phanh thây nếu ông ta không mỉm cười và cởi bộ quần áo cởi truồng ra. Lớp da cởi truồng được rũ bỏ, bên trong là một người mặc quần áo giản dị. Ông ta cất giọng trầm ấm vang xa: “Nhân lúc mọi người tụ lại đông đủ ở đây, tôi đề nghị đồng bào không để chuyện lố bịch này xảy ra một lần nữa”. Nói đoạn, ông vua vừa cởi bộ quần áo cởi truồng bế bổng đứa trẻ rồi hôn lên trán nó. Và họ bắt đầu một ngày lao động vất vả mới. 10.06.04 == Hình minh họa lấy từ đây: http://www.khampha24h.com/modules.php?name=News&opcase=detailsnews&mid=1117&m…

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →