Và em xô nát ánh trăng
Bằng viên đá liệng thẳng băng xuống hồ
Nhấp nhô như chiếc ca nô
Ánh trăng lành lại lại xô nát rồi
Bao giờ em mới chịu thôi
Những trò nghịch ngợm khiến tôi ngắm hoài
Dù lòng chưa kịp nguôi ngoai
Từ khi em đổ trăng ngoài ruộng xưa