← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 19 tháng 10, 2007
Nước bốn ngàn năm…
Ở entry trước , em có đề cập đến 1 sự vụ. Em định không nói nữa nhưng lại ham nói khi ngày càng thấy rõ hơn người Việt mình bị mắc một cái bệnh Tây là khi một vấn đề dính dáng đến sex xuất hiện thì bàn tán rất rôm rả, nghẽn cả mạng, tắc cả quán bia, phai hết cả son môi, mòn hết cả ngón cái bấm điện thoại với bàn phím nhưng cuối cùng, chẳng ra một phân tích hay giải pháp tích cực gì; hoặc có ra phân tích, giải pháp tích cực nhưng không ai phổ biến. Để rồi, một vụ tương tự xảy ra, lại nghẽn mạng, tắc quán bia, phai hết cả son môi, mòn hết cả ngón cái bấm điện thoại với bàn phím. Bệnh này nặng quá rùi, bốc mùi hơi inh rùi . Một lí do nữa thúc đẩy em viết bài này là 2 câu chuyện em chứng kiến: Câu chuyện 1: Em đang ngồi uống nước với ku bạn, phía sau lưng có một nhóm bạn trẻ bàn chuyện Vàng Anh, em mải uống sinh tố mãng cầu ngon quá nên không để ý xem họ nói gì. Uống được 1 lúc thì có một đồng chí bán đĩa sex tiến đến. Em là khách quen nhưng đang ngồi chỗ đông người nên lắc đầu đạo mạo ra vẻ đạo đức, oh no, oh no, anh nghĩ tôi là hạng người gì. Đồng chí này mới nháy mắt với em, đi sang bàn bên cạnh: – Em mời các anh mua đĩa. – Có đĩa Vàng Anh không? – Vàng Anh nào ạ? – Chú không biết thật à? – Không ạ. – Thôi, để anh bán cho chú. Ngay sau đó có 1 vụ oánh người ngu xuẩn bậc nhất của nghệ thuật cạnh tranh nhưng thôi, không liên quan, kể ra lại bảo em ham buôn, cuồng tám. Câu chuyện 2: Đứa em gái em kể chuyện ở công sở nó đang xôn xao vụ Vàng Anh, truyền tay nhau hết phim ít MB đến nhiều MB, lấm lét đóng cửa phòng xem rồi rúc rích với nhau. Rúc rích chán lại bàn công khai trong giờ ăn, giờ ngủ, giờ làm, giờ về. Nguyên văn có một cô nói thế này: “Tưởng nó chỉ nằm làm chuyện ấy thôi thì không sao. Nhưng mà biết ăn chuối thế là sai rồi”. (Ặc, đàn bà con gái gì dùng từ mạnh bạo thế, dùng từ “thổi kèn” đã là mạnh bạo rồi. Đây… Làm em là nam nhi mà ngượng 9 cả mặt). Một chị khác thì bảo em em: “Em xem phim mới chưa, biết bọn nó làm gì nhau không?”. Em em bảo: “Như chị làm với chồng chị thôi chứ có gì đâu”. Chị này (không biết có đỏ mặt như em không) gắt lên: “Cái con này!”. Một chị nữa thì hỏi: “Chị với bạn chị mở ra xem trên máy xong không biết xóa địa chỉ thế nào, để trẻ con xem thì hỏng hết bọn nó”. Em em bảo: “Cho nó xem dần đi là vừa”. Em em kể đến đây, em chợt nhớ thiền sư Osho bảo đại ý là nên để thanh thiếu niên ngay từ tuổi phát dục thoải mái làm chuyện đó, tầm 30-35 tuổi họ sẽ không bị ức chế về tình dục và có năng lượng và sự tập trung vào nhiều việc khác. Ông này em không khoái lắm nhưng ý đó thì thấy ông í nói đúng. Nhưng đó là chuyện của tương lai xa, vấn đề hiện tại là phải giáo dục giới tính cho trẻ em thật sớm, ít nhất là 2,3 năm trước khi chúng có thể quan hệ tình dục. Quan trọng hơn, người lớn, những người có quyền lực phán xét nặng nề nhất, phải nhìn nhận được điều đó một cách khoa học và cởi mở. Để rồi, tạo nên một thứ văn hóa nhìn nhận hợp lí, hợp tình. Khổng Tử có nói “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (Điều gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác). Giờ thì là trường hợp “kỷ sở hữu dục…”, cũng muốn khác gì nhau đâu. Sao cứ vì ức chế của mình mà tạo ra cảnh luân hồi bể khổ như một người con dâu bị mẹ chồng hành hạ, khi trở thành mẹ chồng lại hành hạ con dâu; như một người trẻ bị người lớn cùm kẹp, xử tệ, nhân danh người lớn phán xét tuổi trẻ, lúc người trẻ thành người lớn lại xử sự với người trẻ khác y chang. (Nói đến y chang em lại nhớ có vụ đặt tên theo mốt Hờn Quắc, một bạn được đặt là Y Chang Heo ). Khi đề cập đến sự vụ này ở entry trước, em tránh nói đến những cái tên liên quan. Đến giờ này thì tin đồn lan đến mọi ngóc ngách rồi nên cứ công khai. Đó là dư luận về vụ 1 đoạn video trên mạng. Trong đoạn video có 1 nam 1 nữ quan hệ tình dục với nhau với nhiều tư thế. Người nữ trong đoạn phim tại thời điểm đoạn phim m� ��i xuất hiện trên mạng là diễn viên chính trong seri phim truyền hình Nhật kí Vàng Anh. Mặc dù nói là công khai nhưng em vẫn cứ gọi tên nữ diễn viên chính là B, gọi tên thật ra em thấy hơi bất nhẫn. Có khá nhiều quan điểm về sự vụ này. Em không xét đến những sự kết tội nhân vật trong bộ phim tự tung đoạn phim đó trên mạng vì không có bằng chứng nào thể hiện điều đó. Và như vậy, nó không còn thuộc phạm trù quan điểm nữa mà thuộc về tội vu khống (như đã trình bày ở entry trước) hoặc lỗi sử dụng thông tin vu khống. Hồi 16 tuổi em đã không còn kiểu đưa tin vu vạ hay không còn kiểu tin sái cổ mà không kiểm tra lại độ xác thực của những vu tin này. Em nói điêu em sái cổ ngay. Oái! Đợi em đi lấy miếng salonpas dán vào chỗ sái cổ đã nhé. Dán xong rồi. Kỳ lạ là trong vụ này, tuy có nhiều quan điểm khác nhau, thậm chí, trái ngược nhau nhưng chúng đều xuất hiện trong con người em ở những độ tuổi khác nhau. Em xin làm 1 phép liệt kê và ghi chú trong ngoặc đơn độ tuổi tương ứng có quan điểm tương đồng của em. Trong các liệt kê này, trên thực tế, có nhiều lời phán xét nặng nề, miệt thị nhưng ý chung là “như vầy là sai rồi”, em cứ để thế cho nó lành. – B làm chuyện đó lúc còn là học sinh trung học (dù đã đủ tuổi mà pháp luật không kết tội được chuyện quan hệ tình dục với bạn trai) thì như vầy là sai rồi (17 tuổi). – B QHTD với bạn trai không sai nhưng có nhiều tư thế kỳ cục chứ không thuần túy nam trên nữ dưới như vầy là sai rồi (20 tuổi) – B QHTD với nhiều tư thế không hề là kỳ cục, tư thế trong chuyện đó là tự do và tùy sở thích. Tuy nhiên, quay phim lại như vầy là sai rồi (22 tuổi) – B quay phim lại không sai vì chưa có bằng chứng nào chứng tỏ B đã phát tán phim. Tuy nhiên, B là diễn viên đóng vai Vàng Anh mà Vàng Anh là một cô gái trong trắng nên B làm như vầy là sai rồi (22 tuổi rưỡi). – Trong trường hợp vai Vàng Anh không nổi tiếng là tong tắng, có thể B là B, Vàng Anh là Vàng Anh, Vàng Anh có thể tong tắng trong khi B đục tối. Tuy nhiên, Vàng Anh đã được xây dựng thành một thần tượng (có văn bản nào qui định vậy không ta?) tong tắng cho giới tẻ, hình ảnh của B đã gắn với hình ảnh Vàng Anh. B để bị lọt ra ngoài hình ảnh không còn tong tắng suy ra bọn tẻ ngu dốt không phân biệt được phim và đời dễ bắt chước thần tượng làm những việc đục tối. Hoặc, cảm giác thần tượng của mình sụp đổ có thể tạo nên những hành vi tiêu cực. Với những hành vi tiêu cực do bắt chước đó, xã hội nhiều ca nạo thai quá mòn hết dụng cụ lấy gì nạo đu đủ; hoặc giá sữa cao, các bà mẹ chưa đủ tuổi cho sữa, lại phải bán thân mua sữa thì khổ. Nên B làm như vầy là sai rồi (23 tuổi). – Vàng Anh là Vàng Anh, B là B, tại sao không đi đến cùng bảo vệ quan điểm rạch ròi về nhân quyền đó. Tại sao không tạo cho giới trẻ (và tại sao giới trẻ không tìm cho mình) 1 thần tượng biết tư duy rằng: Thần tượng chỉ là cái cớ, một trực quan sinh động để phấn đấu theo cho đỡ lười, đỡ tự hài lòng. Khi thần tượng sụp đổ, nếu vẫn còn cần một thần tượng để phấn đấu theo thì chỉ việc đi tìm 1 trực quan sinh động khác. Rồi khi đủ độ trưởng thành thì làm gì còn thần tượng nữa. Làm gì còn có thể dựa bóng dựa hơi thần tượng để tạo cho mình cảm giác to lớn hơn khi mang thân ra làm 1 file đính kèm. Và khi ấy, 1 thần tượng sụp đổ thì mình cũng đâu phải file đính kèm mà lấy cớ sụp theo để cho phép mình gây ra những hành vi tiêu cực rồi đổ lỗi cho sự sụp đổ của thần tượng chứ không phải của chính bản thân mình. Như vậy, nếu B có sai thì chỉ có thể là B thấy sai với chính B và chỉ có B có quyền tự phán xét mình. Người trẻ và cả những người già thần tượng Vàng Anh cần hi� ��u rõ rằng “đó là việc riêng của B” hơn ai hết. Các công dân biết nhận thức thế thì mới không mãi mang cái tiếng “Dân hai nhăm (giờ gần 80 rùi) triệu ai người lớn – Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con” (Tản Đà). Việc tổ chức cho B lên VTV3 xin lỗi là một việc chứng tỏ năng lực xử lí vấn đề cực sến của VTV3 trong vụ việc này. Nếu muốn đưa ra một giải pháp nào đó tích cực bằng cách khai thác vụ việc khi sự đã rồi, thay vì triệu tập toàn bộ ekip làm phim và xoáy sâu vào những cảnh sướt mướt (mặc dù có thể rất hiệu quả trong việc tạo sự cảm thương nhưng lại khiến không ít khán giả cho rằng đó là hành động nhận tội hay đạo đức giả), họ có thể gấp rút mời những luật sư, nhà xã hội học, chuyên gia tâm lí, những trí thức có nhiều tiếp xúc với các nền văn minh và 1 người đại diện cho êkip làm Nhật kí Vàng Anh thảo luận về sự vụ này, về đoạn phim, về luật, về B, về Vàng Anh, về dư luận và về những cách ứng xử. Mặc dù theo kinh nghiệm của cá nhân em 1 lần lên hình thì VTV3 làm talk show rất kém nhưng nếu mời được những người trình giỏi, nói giỏi và có tâm (trả tiền cao cho họ nữa) để làm live show (không có cơ hội biên tập lung tung) thì họ sẽ điều tiết được với nhau và đào sâu vào trọng tâm vấn đề. Nếu được như vậy, với những vụ lần sau, trong dư luận sẽ có thêm nhiều thái độ tích cực hơn dù theo em quan sát, số người có thái độ tích cực trong vụ việc này cũng không phải là ít. Nhiều khi ta ấn tượng những thái độ tiêu cực đông hơn là vì chúng thường thô bạo và gây ấn tượng mạnh hơn (30 tuổi). Năm nay em 31, em vẫn có quan điểm như hồi em 30. Không biết năm 32 quan điểm có khác đi không. Em thêm một chút quan điểm cũng đã trình bày ở entry trước là: Tội lỗi lớn nhất trong vụ này thuộc về những kẻ phát tán đoạn phim đó, những kẻ bình luận theo cách bới móc và phán xét nhân vật trong bộ phim ở nơi công cộng (báo chí, blog mở, forum mở, spam email, spam offline messages, ở những chỗ bắt người không muốn nghe vẫn phải nghe…) một cách đầy khoái cảm nhưng lại dồn hết tội lỗi cho nạn nhân của mình. Sau vụ này, nếu các cơ quan chức năng có tâm và tài, phải đưa ra được một khung xử lí cụ thể hơn đối với tất cả các loại hành vi xâm phạm sự riêng tư của công dân như thế để làm tiền lệ và ngăn chặn việc bùng phát những vụ tương tự. Cái khoái cảm vừa ăn cắp/cướp vừa la làng này em sẽ phân tích cụ thể căn nguyên ở 1 entry khác. 19.10.07

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →