Vẽ mưa
Lộp bộp
Lộp bộp
Mưa rơi
Lả lơi
Tả tơi
Hoa sữa
Mưa nữa
Mưa nữa
Mưa ơi
Tim tôi
Hồn tôi
Tan nát
Dế rên
Mắt tròn
Ngơ ngác
Cung đàn
Xao xác
Mưa tuôn
1998
Lời ru
Thần ngủ không biết ru
Nên thường đem mộng mị
Bé tỉnh trong không khí
Ngột ngạt và nhỏ nhoi
Mát dịu một làn hơi
Từ lời ru của mẹ
Cứ trôi dần khe khẽ
Dòng sông mơ ngọt ngào
Bé tắm giữa trời sao
Thấy bà Còng, cái Bống
Thấy con cò đội sấm
Lả theo lời mẹ ru
Chị cò khóc hu hu
Kêu trời trời chẳng vớt
Bé biết thương biết xót
Giọt nước mắt suốt trong
Bé biết sợ mùa đông
Ruộng đồng hằn vết nẻ
Vỡ từng đường cày rẽ
Nhọc nhằn bác nông dân
Bé biết yêu mùa xuân
Với muôn hoa khoe sắc
Mua thu trăng vằng vặc
Mùa hạ sáo diều reo
Tâm hồn bé lớn theo
Từng lời ru của mẹ
Gió thiu thiu, nhè nhẹ
Bay cùng bé trong mơ
1998
==
Hêhê, thơ ngày xưa nhiều cảm xúc nhưng cũng bị chặn bởi nhiều ước lệ (mùa đông ruộng đồng nứt, mùa thu trăng, mùa hạ sáo diều, cung đàn…). Cũng giống người xưa, tiếp xúc với ít hình ảnh quá so với thời đại măn ti mê đi a bi h? Không phải, thời đó chơi điện tử, xem tivi, đọc truyện tranh cũng ác. Có lẽ, do chưa đủ trải nghiệm, thẩm thấu hay nhu cầu làm khác đi để tạo hình ảnh riêng trong sáng tác.
Có một vấn đề có thể gọi là vấn đề thời đại đối với tác phẩm không còn dùng những ước lệ để một đám đông quần chúng rộng lớn có thể hiểu:
Hoặc độc giả mất thơ hoặc họ phải mở rộng hồn ra.
Mất thơ không sao, càng còn?
Không đơn giản như vầy đâu, muốn biết mất thơ mất gì, mời chịu khó đọc loạt tiểu luận “Tính thơ có ở khắp nơi” trong blog này (còn chỉnh sửa nhiều, có thể xuất bản giấy) nha bà con.