giấc ngủ bốn tiếng. cũng đủ cho một ngày. từ “hy vọng” bớt trở nên xa lạ. từ “em” đôi khi lớn lên trong vòm miệng. bay ra ngoài như bong bóng. dài. chưa rõ cái gì dài.
chúng tôi nói chuyện về sự khác biệt. những điều quá khó chạm khi chưa cập nhật font văn hóa. chúng tôi nói chuyện về gốm sứ. chúng tôi nói chuyện về cô gái chưa thực sự muốn là của tôi. chúng tôi nói chuyện về tương lai. về ý nghĩa của đồng tiền. về lí tưởng. về sự hung hãn của những đứa trẻ. tôi bị nhiều người chỉ trích vì hút thuốc. nhưng được tha thứ nhờ cơn đau của mình.
tôi cười cợt nhận thức của nó. như cười cợt nhận thức của người Mỹ. và thản nhiên khi nó cười cợt tôi. một thứ quá nhẹ nhàng so với sự sỉ vả. của khá nhiều đồng loại. thù dai khó là bạn của tôi. nhưng những chi tiết lố bịch và nhầm lẫn rất thích trú ngụ trong trí nhớ.
tôi cảm thấy thiếu em trong từng phút. cố lấp đầy bằng những việc vụn vặt. tôi tránh trách móc em. chỉ khó xua những cảm giác xa lạ. khi em quên an ủi sự chờ đợi của tôi. tôi vẫn biện hộ cho em vướng lí do nào đó. ngoài những lí do tôi biết và đòi em phải vượt qua.
cô bán bún đậu có những hành động rất lương thiện. cô hàng nước giao tiếp với khách hàng bằng cử chỉ. đôi khi tôi mua thuốc chỉ để trao đổi vài động tác. chậm chậm tìm lại sự yêu thương mọi người.
con cá vàng tôi mới mua một ngày đã chết. vì bội thực. mọi người đều muốn cho cá ăn. nó làm tâm hồn trở nên dịu nhẹ và phóng khoáng. tôi đã bỏ thăm một tháp cao để chơi với lũ cá trong hồ ở Trung Quốc. rải thức ăn trên mặt nước và dụ chúng túm lại một chỗ. những chen chúc rất mềm mại của cá. đè lên nhau mà không làm nhau đau. con cá vàng mới chết có hình dạng kì quái. vây quá ngắn và thân quá cục mịch. như một con cá rô béo tròn. tôi thích nó vì nó rất bạo dạn. đớp đớp ngón trỏ khi ta thả xuống nước. không chạy trốn như những con cá khác. nó chây lười và vô tư hơn cả. một sự vô tư khá đáng ghét. khi nó luôn ăn tranh của con cá vàng mù.
quê hương là nơi ngày mai tôi đến. thật khó gọi là sự trở về, khi quê hương cho cảm giác mới lạ. song hành cùng tâm trạng cổ xưa. đôi lúc tôi thấy mình kém cỏi. vì khó chạm những người cùng làng. họ biết tôi nhiều hơn tôi biết họ. có thể coi đó là một món nợ. phải. tôi chưa từng dầm mình trong ruộng mạ mùa đông. nếu cùng tôi dầm mình trong cái lạnh. tình yêu của em có chiến thắng nỗi sợ không.
tôi mệt mỏi với những lời than thở về thế giới. của nhiều người và cả của tôi. những lời thở than chính đáng mà khó cảm. phải, ngôn ngữ luôn cần được làm mới. như ta giũ thời đại đầy bụi. khoác lên mình lịch sử co ro. và chúng ta đi trong trận gió. trở về nhà và treo áo lên mắc. nếu căn phòng đủ ấm và đủ riêng tư. chúng ta khỏa thân.
tôi lại đói em khi ngừng viết. một dòng tin cũng được dẫu chưa nhiều. nhưng có lẽ em đang ngủ. đừng chập chờn trong giấc ngủ, xin em.
đã lâu rồi tôi không đánh nhau. bởi tôi biết gào thét trên đường vắng. những ước mơ và cả những dỗi hờn. tôi chỉ cần không khí nghe và hiểu. giúp con người dễ thở lúc cô đơn. vừa cô đơn tôi vừa cầu nguyện cho sự hiện hữu. đừng cướp tôi khỏi cơ hội của em. nỗi cô đơn của tôi, xin đấy, thử cố cùng hòa thuận với em. ta tin, đó là điều tuyệt đẹp. bởi nỗi cô đơn của em rất hợp với mi. nỗi cô đơn của em đầy nữ tính.
tôi chợt ước. một cảm giác thuần khiết. dâng trong lòng người đi đêm ngoài đường. và tôi cũng cầu mong loài người. dần trong trẻo. trước khi sự bất lực và tuyệt vọng. đốt bừng lên sự hung bạo trong tôi. có lẽ khi đó tôi sẽ sống dễ thở hơn. nhưng điều đó chính là vô nghĩa. và hư vô sẽ chẳng còn tha thứ cho ai.
những trang viết dở dang. những tư liệu còn chưa được điêu khắc. những cốt truyện ngẫu nhiên như gió. lại càng làm tôi muốn vuốt ve em. và được vuốt ve. tôi khủng hoảng năng lượng. không đủ cho năng lực chạy. nhưng tôi cấm em đến bằng lòng thương hại. dù biết đâu. em chẳng có lòng thương.
chúng tôi nói chuyện về âm nhạc. tôi là con vịt lạch bạch dưới sấm chớp. tôi là con trâu trầm mặc trước tiếng đàn. và đóng góp giọng ca của loài ăn cỏ. thậm chí, của thú dữ. những âm thanh giúp tôi mạnh lên. mà không chén thịt ai. chúng tôi nói chuyện về những thất bại. về những chiến thắng oanh liệt. nhờ phân công lao động hợp lí hay không hợp lí. nhờ điều quân khéo léo hoặc không. và thậm chí, nhờ máy treo đúng lúc. chúng tôi nói chuyện về công việc. về những người bạn cũ. về cô giáo. về mái trường quan liêu. đùa nhau sẽ về tè một bãi. chúng tôi không nói về sự sợ hãi. thành sẹo trong tâm hồn mình.
chúng tôi nói chuyện về thi cử. về những lựa chọn. về sự vô lo. về học phí. về du học. về đầu vào đầu ra. chúng tôi không nói chuyện về sự vô nghĩa của kiếp người. chúng tôi bận sống. hồn nhiên, toan tính và tê tái.
chúng tôi nói chuyện về thời tiết. về văn học. về quyết định khổ sở của người cha. về bè bạn. về những thay đổi trong tâm khảm và cơ thể. về nhận thức. về tình yêu. về cái thiện. nhưng như thế vẫn là quá ít. so với những gì chưa nói được.
mực của bút không đủ cho mọi nhân vật, mọi câu chuyện. bốn tiếng ngủ bị rút ngắn. đó không phải điều quan trọng. đang không mưa. cửa sổ đóng nhưng trăng vẫn sáng. tiếng động cơ xa xa như con chó nhỏ gừ. tôi biết nói chán mình là không tốt. nên thôi. tôi chẳng chán một điều gì cả. chợt muốn có một vài độc tài ở đây. một chọi một. tôi đá đít. thời đại của cá nhân. sẽ càng ngày càng khó nhân danh. có lẽ đó là điều lớn nhất làm cá nhân không trở nên hèn mọn và vô nghĩa. tôi mỉm cười. hơi miễn cưỡng. cái mỉm cười chỉ để mỉm cười. dành riêng cho sự mỉm cười. không cho ai khác. cả tôi.
cơn buồn ngủ được đánh đổi bằng những trang viết. nó không đợi được kẻ viết. đã bỏ đi. nó theo dõi suốt mà không thấy mình được nhắc đến. sự thất vọng làm nó đánh mất sự kiên nhẫn. sự mất kiên nhẫn làm nó mất cơ hội thấy mình được nhắc đến với vẻ khá nuối tiếc. được rồi. tôi dang tay đón lại nỗi thiếu vắng em.
08.07.05