Đọc "Em giấu gì ở trong lòng thế" của một tác giả đẹp trai.
"Mùa đông năm nay không lạnh
Em yêu hắn đến đâu rồi
Đã đến nấc tôi chưa nhỉ
Em đừng để hắn đơn côi"
Những lời thơ giản dị mà thấm thía, bao dung của "Em giấu gì ở trong lòng thế" - tập thơ mới nhất của nthl - đã dẫn tôi đến những câu tiếp theo:
"Này cô bé đừng tập cười chua chát
Chỉ chua thôi chẳng chát tẹo nào đâu"
"Cảm ơn em đã là đốm lửa
Để cho tôi có cớ tiếp tục tìm
Dù có thể là gốc cây sét đánh
Hay chỉ là ảo ảnh của con tim"
"Em đừng đánh vỡ mặt trăng
Nỗi đau e, mới trẻ măng thôi mà"
Phụ nữ nhận được không ít lời động viên hay cảm ơn hàng ngày. Nhưng là qua báo, đài. Một tiếng nói bênh vực cho những người cùng khổ đã xuất hiện. Dù là giọng thủ thỉ nhưng cũng làm chị em được giải trí phần nào.
Tác giả hẳn là người không giàu cảm xúc, lúc nào cũng giơ tay xin xỏ:
"Và tôi cần em lắm ở bên
Để khi đứng không thấy mình trơ trọi
Cứ mỗi ngày được nghe em nói
Đủ đong đầy nuôi ký ức vài hôm"
Nhưng có vẻ hắn không nhận được nhiều:
"Bởi vì hy vọng nhỏ nhoi
Búp tay còn khó dám đòi đoá môi?
Buồn vui vốn đẻ sinh đôi
Vui em nuôi mất còn tôi tất buồn"
Tạm dừng sự càm thương cho tác giả, bước sang gam màu khác của tập thơ này, ta có thể thấy mình đã thương vay khóc mướn cho các nhà thơ quá lâu. Bước sang cánh cửa thần kỳ của Đôrêmon, ùa vào bạn là không khí nghịch ngợm, bất cần. Tác giả có vẻ tự tin dù luôn FA (Forever Alone):
"Em tin hay không cũng kệ
Tôi thì tôi cứ rong chơi"
"Đến đó cảm ơn rồi tạm biệt
Em tiễn tôi về với tôi thôi"
Mở một trang sách khác, tác giả lộ ra người tham lam về chất liệu khi vơ vào cả những câu chữ siêu hình:
"Trong những chốn đêm dài bất tận
Hoa véo von thơm phức tiếng dương cầm"
"Có những ngày không thấy thời gian
Mưa gõ vỡ từng ô trời hy vọng"
"Anh ngó xuống chân mình: Vũ trụ
Nhìn xung quanh: Vẫn vũ trụ u hoài
Ngẩng đầu lên lại mênh mông: Vụ trụ
Làm sao anh có thể thoát ra ngoài"
Là một tập thơ tình nhưng Egg không chỉ có tình yêu, tình yêu như miếng chanh, giọt cà phê hay viên đá trong mỗi bài thơ. Nó còn là quan điểm sống không trói buộc, không oán hận:
"Có gì để trách nhau đâu
Gặp nhau thì cố một câu mỉm chào"
"Không yêu tôi
Thôi
Đành vậy
Nhưng em đừng khép bàn tay"
Liệu sự tưng tửng, nhẹ nhõm nó có làm giảm kịch tính của tập thơ không? May quá, còn chút giả vờ giận dữ, điên rồ vớt vát lại:
"Nỗi nhớ dính vào tâm mạng
quỷ tha ma bắt em đi"
"Chúng mình thử làm kẻ điên em nhé
Kẻ điên không thử được kẻ điên"
Những chuyển biến liên tục của dòng chảy cảm xúc và tư duy trong tập thơ khiến tôi có cảm giác nthl là một người đa nhân cách. Nhưng thử chơi với mỗi bài thơ như một miếng ghép, tôi thấy nhận định của mình là đúng. Những bài thơ trải dài từ khi tác giả còn là một thanh niên cho đến khi sắp thành một trung niên 32 tuổi là sự trưởng thành hay khác đi cần thiết của sự sống. Bạn không thể sống mãi trong ấn tượng về một cậu chàng 18 tuổi trong mắt độc giả. Và đó là quá trình trải nghiệm, làm mới của một người lao động miệt mài:
"Nếu anh thuộc một cõi xa lạ khác
Bàn tay anh không dùng phép bao giờ
Nó biết lao động và chai sạn
Và ủ mềm tay trắng đơn sơ"
Đọc đến đây, tôi bất giác xoè tay ra chạm vào những câu thơ.
Thuỷ Cầm Thơ