Tùng Lâm:
Chú ơi dừng lại chút đi
Nghỉ ngơi đỡ phải " viết gì hôm nay?"
Thơ mà sâu lắng mới hay
Ngày nào cũng có chẳng may thành thừa.
Nhớ thơ chú của ngày xưa
Tự nhiên, thanh thoát như chưa bao giờ.
Ad (giờ bạn đã biết tại sao khốn):
Bao giờ cháu biết mình ngu
Là tư duy sẽ á đù, khá hơn
Sẽ không kết luận xanh rờn
Bằng tri thức vẫn trống trơn trong đầu
Khi hay đã là nhu cầu
Mỗi lần xuất chưởng đều hầu như hay
Khi hay đã là cánh tay
Mỗi lần xuất chưởng thì mày nín đi