Đôi khi anh nghĩ
Đôi khi anh nghĩ về lí do mình không còn bên nhau
Anh muốn quên nhưng anh nhớ là mình nên đau
Cũng may anh không phải là kẻ rỉ rên mau
Anh để cho nó đấm
Anh để cho nó ngấm
Rồi anh chấm lên vết đau từng giọt cồn
Hôm nay anh phải là người thợ điêu khắc tự mình gọt hồn
Cắt đi những mảnh gỗ đã bị mối mọt tồn
Trồng cây xanh vào những chỗ mình not ổn
Chấp nhận em không còn nhấc máy lúc anh trót call
Anh không muốn tình yêu của em phải gắn liền với sự thứ tha
Tự sự của anh anh phải tự xử mà
Cứ như là một kẻ cô độc phải dạy một kẻ độc ác sống tử tế
Anh lại giỏi thao túng chính mình nó bảo tao giúp mày vui nhất sao mày chống hử chế
Vậy còn lúc mày làm tao đau khổ không nữ kề
Anh cố gắng ngày ngày độc thoại với tuýp nam giới độc hại
Nó nói rằng bản năng của tao chỉ là ham mới cộc hài
Tao đâu phải là kẻ xấu có bao giờ mày thấy tao đứng với độc tài
Anh nói chiếc gương là công nghệ var để mày xem lại
Anh đứng trước gương và thấy trong mắt những ngày em phai
Nhưng trong lòng anh luôn muốn một ngày em fine
Khi anh gõ cửa em không cần bảo hãy cho xem tai
Anh cũng chẳng chìa cho em xem gạc
Anh vui vì em vui được bên người khác
Anh đã học được cách làm nỗi đau trở nên lười nhác
Anh đã đọc những người ở trên dưới Marx
Và hiểu ra sự bình đẳng là dưới nàng