← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 29 tháng 1, 2015
Đôi khi (Thơ tự do) Đôi khi, bạn cầm một viên sỏi lên, thử nhai nó và nhận ra sức nặng của thế giới vật chất. Nó có sức thuyết phục câm lặng của nó. Bạn bèn luyện nhai thủy tinh, dần dần, bạn nhai được viên sỏi. Bạn đã chiến thắng vật chất. Người ta bèn mang đến cho bạn Iron Man. Ở phòng khám răng, bạn gặp 5 người ngồi đợi. 2 người sưng má, 3 người không. Những con người này, một phần vật chất cấu thành họ đang làm họ đau. Vi khuẩn nào đã khiến cơ thể họ phản bội chính họ? Bạn bèn Google xem tại sao con người lại bẩn thế, lại là một cỗ máy chứa đầy vi khuẩn. Bạn ghi vào note: "Người máy-Vi khuẩn. Con người có đồng minh là vi khuẩn; người máy, không. Con người bị vi khuẩn làm đau; người máy, không. Vi khuẩn giúp con người tái tạo; với người máy, không. Vi khuẩn có thể làm con người buồn, ngu, điên; với người máy, không. Như vậy, mỗi hành tinh là một cỗ máy vô tri và sinh vật trong nó là vi khuẩn. Sự đấu tranh, tương hỗ (trao đổi chất) khi các sinh vật ấy chiếm đầy không gian trái đất như mật độ vi khuẩn trong cơ thể sẽ biến trái đất thành một cỗ máy sinh học. Một robot có vi khuẩn bên trong. Đó là lúc chúng ta có thể lái trái đất đi du hành vũ trụ. Trong chiến tranh, hoặc trong hòa bình". Tạm ngưng trí tưởng tượng, bạn nhìn xuống viên sỏi bé nhỏ đã chiến thắng bạn, bạn ném nó vút cao trên mặt nước, trên đó, có vệt răng và sự bỏ cuộc trong hài lòng của bạn.
Xem thêm tác phẩm khác →