Ta cùng xuôi dòng sông ban chiều
Lòng không tan nhiều những phiền muộn
Như giang hồ không thanh thản với tiền cuộn
Ừ đang cố gồng gánh vạn lời nghiến tuôn
Cứ phang lô bỗng nhanh chán đời điên luôn
Từ dạng khổ ông thành fan mới thiền cuốn
Tự mang bô đống thánh tàn nơi biển buồn