mình đã từng đợi nó: cái chết
với vũ khí duy nhất là tinh thần
rồi nó không đến
mình không phải chiến đấu
nhưng lại phải chiến những cái khác
giờ mình đợi những đợt nắng mát
của những buổi sáng như thể tinh cầu chưa từng tàn tật
mình đứng như một lối thoát
cho chính con thú mình
và những lúc rảnh mình đợi đêm tối
để thấy mặt trăng như chiếc lá dán trên mặt hồ tĩnh lặng
cơn mưa như từ những lổ thủng của mặt hồ đó
rồi những lúc không có cả nắng, trăng, mưa
để chờ đợi
mình đợi nỗi nhớ bạn đến
nó nở từ từ trong mình
thi thoảng nó như hoa lan non
thường thì là đóa gai
giờ mình đang đợi quả táo
cắn nham nhở đặt chênh vênh nơi cạnh bàn
rơi xuống mặt mình để mình bật cười tưởng tượng ra khối u trên đầu Newton
18.5.08