?onếu
đã tin vào tổ quốc
của chính mình
thì phải viết
những điều gì
chắc nịch?
(boydienbien)
Tôi nghĩ, nếu Kundera đọc đoạn trên của bạn sẽ trả lời: ?obạn thân mến, ?oviết những điều gì chắc nịch? là không biết viết, chắc nịch thì viết làm đ.é.o, hìhì, gì nữa?. Sở dĩ tôi mượn tên Kundera là vì ông là một trong những một biểu tượng (hic, lại biểu tượng) lớn nhất hiện nay của người trí thức phương Tây. Kundera phát biểu và người khác phát biểu dù là cùng một câu bâng quơ, đơn giản thì câu nói của Kundera vẫn thuyết phục hơn nhờ thương hiệu của ông. Tuy nhiên, tôi cũng không chắc bạn biết Kundera và vì thế, biểu tượng này với bạn có thể vô hiệu, thậm chí, có thể là một biểu tượng xấu nếu phương Tây trong bạn bị gói gọn trong những biểu tượng: ?onhững kẻ xâm lược độc ác, ngu dốt?, ?osự đồi trụy, bệnh hoạn?, ?olối sống hời hợt, ích kỷ, thiếu tình cảm?...
Theo tôi, nếu đã tin vào tiếng Việt thì phải tin vào tính hết sức tương đối của nó. Tiếng Việt đòi hỏi con người phải cùng vận động linh hoạt với sự vận động linh hoạt của nó. Tiếng Việt cũng như một người trẻ tuổi còn nhiều nhộn nhạo trong người. Nhưng nhộn nhạo ấy cũng chính là nguồn năng lượng lớn. Lại nhưng để sử dụng nó làm dòng chảy tư duy thì vẫn phải mày mò câu hỏi cũ rích: ?omình là ai? để biết nhân danh chính mình, một dấu hiệu/biểu tượng khác của sự trưởng thành. Khi mình có thói quen chỉ việc đội lên đầu một biểu tượng là có thể làm cho mình đột ngột cao hơn người khác cũng là lúc mình nhìn lại sự lành mạnh của mình.
Tôi tiếp tục nghĩ đến trường hợp có những lúc thích hát hoặc lảm nhảm những điều ngẫu nhiên bằng tiếng Anh trên đường. Dù tiếng Anh của tôi, (như các bạn theo dõi thơ tiếng Anh của tôi đã biết), ngữ pháp cực lởm (nhưng tôi chẳng xấu hổ gì đâu). Một phần, để giải tỏa nhu cầu nói nhưng không muốn người khác biết mình nói gì. Một phần cũng bởi tiếng Anh tự lúc nào trở nên gần gũi, cho ta sự bao bọc đó; thêm nữa, nó cho ta cơ hội chạm được nhiều nhiều từng xa lạ, giúp ta bộc lộ nhiều hơn khi sử dụng một sản phẩm sáng tạo đẹp đẽ của một dân tộc khác. Người ở đó có lẽ cũng có một cảm thức về tổ quốc như ta nhưng cảm thức bằng tiếng Anh, im lặng bằng tiếng Anh. Nếu sau tiếng Việt, tôi đã ?obị ép? học một thứ ngôn ngữ nào khác tiếng Anh và tôi tìm được những sự thú vị thì có lẽ tôi cũng vẫn có cảm giác thứ ngôn ngữ đó là một mảnh vỡ tổ quốc trở về với thế giới bị vỡ vụn (bởi những chiếc búa biểu tượng) của tôi như tiếng Anh. Tôi nhớ, các giáo viên tiếng Anh hay khuyến khích ?osuy nghĩ bằng tiếng Anh?. Tôi có thể nói tiếng Anh không suy nghĩ nhưng hầu như không thể suy nghĩ bằng tiếng Anh. Điều này khiến tôi đồ rằng một nửa ta vô thức tiếp nhận và thích thú (trong con người có một tổ quốc nữa: tổ quốc tiếp nhận sự phong phú?), một nửa kia không có nhu cầu đổi sự im lặng tổ quốc tiếng Việt lấy sự im lặng tổ quốc tiếng Anh. Giả sử mai sau có điều thần kỳ xảy ra là tôi có thể sử dụng cực thành thạo ngôn ngữ nào đó khác tiếng Việt thì không biết tổ quốc tiếng Việt của tôi có bị tổ quốc khác ?oxâm lăng? và đồng hóa (với sự nội gián là thói quen, môi trường sử dụng mới hoặc sự thích thú bỏ vợ tiếng Việt để cưới vợ tiếng khác hấp dẫn hơn) không. Tôi không rõ, chuyện ngôn ngữ thì khi nào xâm nhập vào văn hóa ngôn ngữ may ra mới rõ được. Nhưng hiện tại, trong đầu tôi không hề có nhu cầu ngoại tình.
12.04.06
=====
dondu,
Cảm ơn cậu đã đọc, phát hiện và gợi ý, đúng là viết nhầm thật. Nhưng post chữa lại thì thành spam, coi như bài của cậu là sửa giúp xong rồi . Còn cái chuyện ?ovận? thì vận vận cái mận, vớ vẩn, nhìn mà thấy được những góc độ khác người thì là một niềm vui. Biết khai thác để kiếm tiền thời hám của lạ này còn vui nữa. Bi kịch là ở chỗ, hic, hết tiền mua bánh khoai rồi.
Được away sửa chữa / chuyển vào 11:29 ngày 12/04/2006
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗