Chợt thấy trong vị ớt cay
Có nỗi buồn của một người con gái
Lặng thầm tê ngấm lại
Ô hay...
Sao tự nhiên mắt ngân ngấn thế này
Sao tự nhiên sống mũi ngồng ngai ngái
Sao tự nhiên mình muốn khóc thật to
Chợt thấy một con đò
Chở ánh mắt đi xa vời vợi
Ánh mắt cứ phấp phỏng hoài mong đợi
Nhưng còn đò cắm cúi rẽ nước đi
Ôi ớt cay! Cay xé hàng mi
Ôi nước mắt không kìm ngăn được nữa
Tuôn mãi mãi tuôn trào như than lửa
Tóe tứ tung bỏng rát làn môi
Xuống cổ và lên ngực... Than ôi!
Ôi nóng bỏng con tim rực cháy
Khóc nữa đi
Nữa nào...
Cứ vậy...
Khóc cho người con gái xa xôi
Khóc cho nàng và khóc cả cho tôi
Nguôi ngoai nhé cho buồn đau nén lại
Tôi đã trồng một cây ớt dại
Để nhớ nàng khi ăn ớt. Thế thôi...
21.9.13