← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 17 tháng 5, 2013
Phân tích bài 1080 thử tí nhé: Nếu để ý, sẽ thấy bài thơ đọc vòng tròn quanh tên bài: "Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông": xong xuôi hết 49 ngàn/lặng~im~thì~cũng~vừa~tàn~mùa~đông/tôi hỏi một không tám không Bài này giống tâm trạng một kẻ đi trong tuyết đến lúc tâm trí bằng đầu loãng ra. Sự cô đơn khiến hắn bịa ra ai đó để nói chuyện. Ở đây là chị 1080. Điều này cho thấy chị 1080 rất hiểu các câu hỏi khó hiểu của hắn để dẫn dắt câu chuyện, đưa hắn về dần hiện thực vật chất: "vặt đi vẫn nhiều" với cả lời dỗ dành: "hình như là bạn đang yêu?". Đây là một kẻ tự tạo cho mình trạng thái tâm thần phân liệt nhưng vẫn giữ tỉnh táo cho mình bằng việc nhân vật 2 do hắn tạo ra dẫn (câu trả lời cảnh báo, rung chuông hết giờ chơi rồi) đến chữ "điên": "hình như là bạn đang điên?" Và lúc đó hắn, bị nhân vật hắn tạo ra chọn đúng thứ ngôn ngữ khiến hắn khó chịu, bắt đầu bực tức với ý tưởng mình đang trôi theo cơn điên. Hắn cao giọng "dỗi": "vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han". dấu ... ở dòng dưới cho thấy câu chuyện còn tiếp tục, dỗi nhưng vẫn diễn Có sự cay độc nào ở đây không trong câu "xong xuôi hết 49 ngàn" - sự miệt thị lại nhân vật mình tạo ra khi nó miệt thị mình Cho đến lúc cả 2 nhân vật lặng im (người đi trong tuyết gục xuống) thì mùa đông cũng vừa tàn. Nhạc bài Mùa xuân đầu tiên của Văn Cao nổi lên.
Xem thêm tác phẩm khác →