như con ngựa lạc vào đường ô tô
phi ra phi ra nơi mô?
phi vào thì cũng chết khô
ô hô
lốc cốc
lốc cốc
lốc cốc
những điệu xé giằng khô khốc
những điệu xé giằng meo mốc
những điệu xé giằng ngu ngốc?
đi đi
về về
ngoảnh mặt
lướt qua
những kiếp ê chề
phố đông?
phố không đông?
rốt cục chỉ là người
chẳng buồn nhìn một nét môi tươi
hai mươi
rồi ba mươi
rồi bốn mươi
rồi chẳng buồn đếm nữa
đếm tuổi thanh xuân như đếm cừu
giấc ngủ
lãng quên
tan rữa...
một chút cho sự chán nản
một chút cho cay đắng
một chút cho thiếu vắng
mẹ ơi
con thèm nghe mẹ mắng
mắng yêu
cuộc đời đã lướt qua nhiều
thò tay bắt hụt những điều giản đơn
trống trơn
trơn trống
trống trơn
phi vô rồi lại phi ra
con kiến ướt cánh cành đa leo hoài
phi cho đến lúc mệt nhoài
cũng không đến nỗi phí hoài phải không?