mùa này thành phố dại khờ
những tòa cao ốc làm thơ:
trông tôi huy hoàng như thế
có điều thực tế bơ vơ
chim sẻ tè trong không khí
ý chừng đòi sở hữu mây
không phải bạn tình ngơ ngẩn
thì không được phép qua đây
cá ở dưới hồ nhịn thở
nhủ lòng chấm dứt ngoi lên
thế mà nghe rơi chiếc nắng
âm thầm xé nước kêu tên
bởi vì mùa sao lạ quá
có linh hồn bé chào đời
tưởng mùa cứ bay bay mãi
nào ngờ đâu tiếng mùa rơi
bởi vì niềm vui là thế
trốn trong tim mắt nỗi buồn
khi chả buồn hơn được nữa
niềm vui theo lệ mà tuôn
bởi vì anh không biết khóc
nên vui hấp hối trong mồm
anh sợ khi anh mở miệng
niềm vui chết giữa chiều hôm
anh rút sợi tơ con nhện
rồi treo nó giữa xanh rì
nỗi nhớ dính vào tâm mạng
quỉ tha ma bắt em đi
11.08.03