Hang sửng sốt
anh đi trong động nước rơi
bỗng dưng thảng thốt ngàn đời thiếu em
nhìn bao hốc đá mà thèm
làm người tiền sử để xem có buồn?
anh đi lạc lại cội nguồn
thấy lòng chợt muốn ở luôn rồi tàn
câu thơ lộn cổ thời gian
anh không còn muốn nài van em về
anh đi hoang lạnh bốn bề
hình như chỉ có một nghề là đi
cho quen đơn độc lầm lì
không còn sửng sốt mỗi khi lạc mình
anh đi như kẻ tàng hình
vắng anh đời có yên bình hơn không?
câu thơ này của nhà trồng:
thế gian như một chiếc lồng không nan
18.06.03
linh tinh lúc ngồi lang thang
chàng thơ kẹp giữa hai nàng thờ ơ
dòng sông kẹp giữa đôi bờ
vừa rơm rớm chảy vừa mơ rộng dài
biển không biết mình là ai
vừa xoay theo gió vừa phai mặn mòi
tôi không biết mình là giòi
ngồi ăn xác biển còn vòi thịt sông
bóng trăng nằm cạnh bóng rồng
bóng rồng ôm bóng mùa đông nín buồn
thả em bắt bóng cội nguồn
dòng tôi ặng lẽ lách luồn lung lay
cầm tình bằng hai ngón tay
ném ra cho gió heo may chẹt vào
người người kẹp giữa chiêm bao
đời đời kẹp giữa những ao nước tù
sinh ra là để lãng du
lãng du là để nguôi thù sinh ra
lãng du như chính tôi là
(sinh linh kẹp giữa bao la và nàng)
03.02.04
Không ai đuổi
không ai đuổi
chạy đi tôi
đi tìm ai đuổi để môi vợi buồn
hôm qua mưa đã lại tuôn
sao không thấy nước cội nguồn mơn tay
lại đây anh nói thầm này
trong tai em có một ngày rất xanh
nó là tang chứng rành rành
em ăn cả hạt quả anh chát lè
ông bà dạy chả chịu nghe
để giờ anh mọc e dè trong em
đáng ra anh mọc lem nhem
nhưng anh không thích lèm nhèm tái sinh
khi anh được là lại mình
anh vươn rất đỗi yên bình trong đêm
tai em là suối êm đềm
anh bò ra suối cho mềm hoang vu
anh hạnh phúc đấy mặc dù
em như là một ngục tù khác thôi
28.08.04