← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 15 tháng 6, 2014
Quả nho ngon Quả nho nhỏ Như quả nho Ngày ngày rình thời cơ già đi để được sử dụng tính năng khuyên nhủ. Giờ đã già, cơ thể đau yếu vì thiếu tiền :"Donate, được đấm đá, chửi bới, oai phết. `.'- Các bạn trẻ, một trong những sự tiến bộ trong việc viết là việc giảm các tính từ. Bởi vì, tính từ chỉ tính chất sự vật, nó là một thứ vượt trội về mặt gợi cảm hơn danh từ vốn cơ bản chỉ là cách đặt tên. Danh từ có nhiều nhưng tính từ thì ít hơn nhiều, bởi vậy, dễ bị dùng trùng nhau, dùng lặp, dễ sáo mòn. Bạn nói "quả nho ngon" thì người khác cũng có thể nói "quả nho ngon". "Quả nho ngon" trở thành một cụm danh từ (hay còn gọi là danh tính từ). Những danh tính từ này thường gợi liên hệ mạnh vì đập trực tiếp vào giác quan, không cần tư duy. Có thể coi nó như phách mạnh. Phách mạnh thì đứa trẻ nào bắt đầu động vào đàn cũng ham đánh bùm bùm, vấn đề là: Đánh bùm bùm giống hệt nhau. Nhưng sáng tác là sự sắp xếp các chất liệu một cách tinh tế và khác biệt. Nói cách khác, là xây những ngôi nhà mới. Người viết cuồng like của một đám đông thấp kém là người viết liên tục dùng các phách mạnh ẩn dấu dưới lớp vỏ ngôn ngừ dịu dàng, yếu đuối. Ví dụ: "Nước mắt mặn chát", "rau ngót đắng đót", "hải cẩu hút tẩu trong khi ăn lẩu". Lối viết tham nhồi phách mạnh dù không phải nhạc rock đó tất nhiên đọc sẽ rất ẽo ợt và độ phô tăng cao. Những người tham gia lĩnh vực sáng tác không nhận ra được điều đó tất nhiên kém trong khả năng thẩm định bản thân lẫn thẩm định cái hay của người khác. Khi những người này nổi lên, nghệ thuật đỉnh cao bị chiếm thị trường và chìm xuống trong lòng công chúng. Dù họ vẫn ở đó. Anh nè các bé :"D Làm nghệ thuật cách đó giống như nhạc sàn cho dân chơi quê mùa nhưng lại nhanh giàu giống các đại gia mỳ ăn liền, vì dân tiêu thụ món này đông. `.'- Bài thơ "Thời hoa đỏ" của Thanh Tùng là một bài rất nhiều tính từ nhưng vẫn không bị sáo. Nó như một tác phẩm thăng bằng trên dây ở độ cao rất... cao. Tác giả cân bằng được giữa việc dùng các tính từ gợi cảm, những đoạn vần dễ tiếp nhận với sự khó tiếp nhận những đoạn không vần, nhiều âm trắc. Những đoạn không vần, những âm trắc ở cuối câu đã biến nó thành một bản rock ballard đi được vào lòng quần chúng sợ rock. Nhạc sỹ Nguyễn Đình Bảng cũng rất am hiểu nhạc tính của bài thơ, biến một bài sáng tác trong môi trường nhạc Đỏ thành một bản rock ballard "dữ dội và dịu êm", tận dụng những đoạn không vần để đẩy cao trào thành điệp khúc. `.'- Bạn chuộng từ "hoang hoải" nhưng không hiểu về mặt âm thanh, nó có âm "oang" bị phô làm làm hỏng âm "oải" tạo được hiệu ứng hấp dẫn về sự đi xuống hiếm hoi trong một từ âm chắc vươn lên như từ "hoải". "Hoang hoải" là một từ láy phụ âm đầu nên hai âm "hoang" và "hoải" buộc phải đọc nhanh hơn, va vào nhau mạnh hơn tạo cảm giác khó chịu về cái phô hơn cho não. Tất nhiên, nhiều người không có cảm giác về cái phô trong ngôn ngữ, chỉ cảm giác những sự khác biệt mình đều phô như nhau thì thích dùng từ này bấm còi. `.'- "Phượt" cũng là từ nghe rất tệ. Người nhạy cảm với từ ngữ sẽ có phản xạ tự nhiên (bị liên hệ thụ động) đến âm các âm "lượt phượt", "èo ượt". Về cảm giác cá nhân em nhà thơ, nó gợi sự không gọn và không sạch. `.'- Đây là phân tích cho đỡ ngứa tay chứ không phải khó tính hay tham ra hội phản động làm trong sáng tiếng Việt nha :"D Cái này là giải trí thôi, vài năm nữa, ai hiểu, nhạc cảm với các từ vẫn thế khác đi, khi tính từ trong các danh từ cũng đổi thay nhiều. Mỗi thời đại lại, con người lại phủ lên và bị phủ lên những lớp font ngôn ngữ mới. Càng thích, được biết thêm cái mới, chả sao :"D
Xem thêm tác phẩm khác →