Quá tải cafe, nằm hít thở mãi mắt vẫn ráo hoảnh.
3h đêm thằng nhỏ đạp tung chăn.
Vừa đắp lại vừa nói bâng quơ: đắp chăn vào con.
Thằng nhỏ vừa đạp chăn ra tiếp vừa lầu bầu: tớ không lạnh mà.
Trong lúc thằng nhỏ ngủ ú ớ vẫn coi mình là bạn. Vậy mà mình toàn cày facebook, nó rủ oánh nhau toàn bảo để yên tớ làm việc.
Nhưng nếu đã chơi cùng thì nó bày ra hết bài này đến bài khác. Bấm vào tường để chọn nhân vật, bấm chỗ khác chọn địa điểm. Đánh nhau trên mái nhà nhựa, trên cái đệm bập bênh nó đặt ngang thùng đồ chơi, trên tấm thảm ở cửa ra vào, trèo lên giá sách... Phải cầm cái gậy bóng chày, cái phao xốp dài, cái bình tưới cây, cái xe cút kít nhựa xúc cát... làm các loại kiếm, lá chắn. Phải nhảy xuống như thế này, phải ngồi đợi đối thủ để kiếm sau lưng thế này, phải ngồi im, không được nhìn ngang, phải đâm vào lưng như thế này, ngã như thế này...
Thôi, tớ mệt rồi. Tớ phải làm việc, mai chơi tiếp.
Được. À, tớ nghĩ ra trò mới này hay lắm nhé...
Tôi không muốn chơi trò trẻ con mà. Ai cho tôi làm người lớn T.T