Em thường lấy buồn làm vui
Còn tôi thường lấy ngậm ngùi làm thơ
Giống nhau ở điểm bơ vơ
Khác nhau ở những giấc mơ khác mầu
Quản lí những thứ trong đầu
Khó như quản lí cả bầu trời kia
Bao người tu nghiệp về kìa
Vẫn không quản lí được tia nước tè
Cảm xúc như những luồng xe
Ta đầy cô độc mà nghe tắc đường
Đó là những chuyện bình thường
Ta quy hoạch kém tương đương mọi người