← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 9, 2020
Quán net Anh nghĩ viết là chia sẻ những hiểu biết Nhưng với mọi người đó chỉ là những tiểu tiết Họ nói anh đang vờ đứng kiểu triết Họ thấy hờ hững khuyên anh đừng tiêu tiền Những ưu phiền mà anh đưa vào trang viết đang thiết tha thì bỗng nghiệt ngã đang thứ tha thì bỗng vội vã mang thứ ta có đến nơi họ không cần không mần ăn được anh dần trở nên khó tính hay do thính của em chưa đủ đỉnh thính có thù hình như thế nào liệu có ưa nịnh hay chưa tính gì chuyện gia đình nhỡ em lấy chồng để tuyển gia tinh mà mình thì gia trưởng và đường ai nấy đi gam Fa trưởng và hướng nào cũng giả tưởng là thường tình Mà trường mình sắp khai giảng chưa nhỉ vừa ý phụ huynh không hay đang đông thì vắng sang sông thì nắng mà ở bên này sông thì vắng lặng chỉ có tiếng nhặng bay không cần xăng tay không vần đăng status chờ dây rút stay good anh không bao giờ tuột mood hôm nọ bị chuột rút ở phút 90 anh vẫn buộc sút quả bóng vút qua đầu thủ môn rồi ra ngoài nó giả vờ nhoai nhoai rồi ăn vạ thêm 2 phút nó vừa cười nhận thẻ vàng vừa like tút mai phút bù giờ tao mới cho mày vào HLV rỉ tai chút anh lại hụt dù chỉ một chút thôi là trúng góc chữ A khóc dữ ha anh nghĩ đến cảnh không vô địch sợ em không còn thích mông không còn nhích lại gần khi nằm quay lưng ông không còn ích hôn nhân là gông xiềng xích những lời em nói ngông miệng xinh giông liệng kinh sông nghiêng hình rồi cánh đồng lại yên tĩnh để mai tính là những gì chúng ta có thể làm khi mỗi hành vi là kết quả của đạo hàm mà môn toán em hem ham em xem cam thấy anh đặt mã két mà hem làm sao để nhớ được cũng như không thể nhớ giờ trước em đã làm gì em không chắc có làm mỳ hay luộc bí hay cuộc thi làm em quên mất phải tắt bếp phải sắp xếp cuộc sống ôi sao mà mải lắp ghép lại sắp khép lại một kỷ nguyên lại sắp chép lại nguồn di truyền buồn đi thuyền là lại vui ấy mà già ngại thôi ấy là ấy hay trêu tớ lắm đấy tớ mới hăm bẩy còn ấy thì chăm đấy năm ấy mình thăm lấy nhau sau khi thăm găm chấy truyền cho nhau thức ăn khi măm đấy năm ấy mình mới chỉ năm mấy Thèm trở lại hồi bị hăm đấy đóng bỉm ngủ sâu như con tằm lầy nằm giẫy khi không vừa ý đánh chừa í bà đòi đánh cả trái đất mà lại rất tin là như vậy đứng dậy nhìn đầu gối trầy lại khóc ngất lại bóc mất cái vẩy vừa lên lại khóc rất to khi bị móc mất bộ óc mất bộ tóc giả bộ hóc hả cá lóc này ngon mà con à ăn thêm đi đừng khóc vậy mà tôi từng dóc tôi trốn học đi chơi điện tử chủ quán bảo mày mang tiền đến đây làm từ thiện hử ừ hiện cứ mở máy cho tôi nào để tôi vào còn chiến đấu bảo vệ nỗi buồn chán nỗi buồn rán lên cũng buồn chán buồn ngán đem buồn cán tiếp thành bánh khiếp thành thánh kiếp đành lánh nỗi buồn tán
Xem thêm tác phẩm khác →