← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 28 tháng 8, 2013
Quang cảnh
quang cảnh giờ chỉ là cái làm nền cho mỗi chúng ta ta không cần hòa vào chúng chỉ cần chụp lúc lướt qua nhưng dù cho ta vội vã hay cái tôi lớn thế nào quang cảnh vẫn không xin phép đâm vào ta một nhát dao 2.10.11 * Lái xe vòng chút không sao một bài thơ nhỏ nữa thôi trước khi buổi sáng gọi tôi trở về một bài thơ khác lê thê tức là cuộc sống gớm ghê ấy mà nếu đời sống có làn da thì thành phố cũng chính là sẹo lan đời ai chẳng ước an nhàn về thôn dã để phai tàn vết thương giờ ta bỏ 8 con đường làm nơi dạo cỏ sẽ nhường nhau đi 24.04.11 * Và anh vẫn thấy tiếng nói của em bầu trời gẫy gục đồng thời xảy ra dù chẳng liên quan trên những nếp gẫy em dắt mặt trăng đi dạo mặt trăng xoáy vào tim anh rồi mọc như hạt dù nó vẫn ở đó dù anh chỉ nhìn anh không cầu xin sự bao dung hay tình thương nữa chúng không phải thứ để xin kẻ khác có đối với bất cứ ai, chúng cần thiết cho họ và sẽ thế nào nếu họ không cố kiếm chúng như kiếm đồ trong games, củi trong rừng chẳng cần giả thiết mọi sự đã xảy ra bầu trời gẫy gục và anh vẫn thấy vầng trăng em vẫn dắt 9.6.11 * Bể giờ đầy ngập cá con bể giờ đầy ngập cá con ta nhiều cá quá ta còn muốn chi đường ta đi cá đã đi điều ta mang nợ cá chi trả rồi bài thơ giờ cũng nên thôi cá bơi như nói thơ tôi đây này 11.05.11 * Tiếng hát ru chưa dứt tiếng hát ru chưa dứt bé đã thiếp đi rồi giấc ngủ như làn môi ngậm bé: viên kẹo ngọt bé: viên C sủi bọt trong chiếc cốc âm thanh thứ từ ngữ mát lành và âm ư mờ nghĩa viên bánh trôi tròn trịa được gọi là mặt trăng cũng chẳng nói chẳng rằng hát ru bằng ánh sáng giấc mơ nặng hai lạng hôm trước thì nặng ba dù chẳng ai nhận ra bé lớn trong giấc ngủ và điều này thật thú mặt trời là mặt cắt của một sợi mỳ dài thả xuống mỗi sớm mai mớm không gian trái đất 18.05.11 * Chúng ta đều có chúng ta đều có những nỗi buồn dài một, hai hay ba gang tay vào mùa xuân cây cối không ngủ được bởi sự nhú mầm của chúng cả bầu trời cũng mềm trở lại mọc chi chít mưa chúng ta đã lẩn tránh những cơn mưa đêm không còn thử nhập thân vào không gian này như bầy người xưa reo múa trong mưa rồi về bên đống lửa còn người cha nào dắt con vào thế giới mưa đêm người mẹ nào cười bao dung với chiếc khăn bông lau bù tóc chúng ta không còn sẵn sàng trải qua trận ốm bởi nỗi lo phá hỏng lịch trình thành phố đã làm hằn lên một cấu trúc vô hình như chiếc vòng kim cô khiến nỗi buồn và sự hân hoan của chúng ta không dài được tình yêu, vì thế, cũng không 29.03.11 * Đốt sách lũ cá vào rừng hái nấm dưới đáy bể thủy sinh trên những cành rong rì rào mún hạt lựu giăng quả chín bảy màu vỗ cánh qua tán tùng bằng rêu con cá chọi hóa hiền trước những loài cá khác như người Việt Nam với khách nước ngoài tất cả trong lặng im chúng bơi thành câu chuyện chúng mọc thành câu chuyện chúng đẻ thành câu chuyện cái chết cũng đáng đọc những câu chuyện lơ mơ làm tâm trí lờ mờ như khi chìm đắm trước một khung cảnh nên thơ chúng ta đang đốt sách khi hủy dần hoang sơ 19.04.11
Xem thêm tác phẩm khác →