http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/05/3BA1B6C0/
Du lịch là một trong những loại hàng Việt được người Việt dùng nhiều nhất nhưng hàng lởm thế này thì định kinh doanh bền vững thế nào. Và bán cho khách nước ngoài ra sao.
Mà Việt Nam ngoài du lịch thì còn được mấy loại hàng nào đặc sắc, có lợi thế cạnh tranh.
Cái này vẫn xảy ra đều đặn có lẽ vì ông quản lí du lịch (còn bận kiêm cả văn hóa, thể thao) quy trách nhiệm sang ông quản lí thị trường vì "chúng tôi chỉ chịu trách nhiệm về các vấn đề băng rôn". Còn ông quản lí thị trường lại đẩy bóng sang ông du lịch, rằng "chúng tôi chỉ quản lí kinh doanh ở địa phương chứ người nơi khác đến, lại dính vào vấn đề nhạy cảm như du lịch khó nói lắm. Với lại, cuối năm, tính khoản thu ngân sách, thành tích các ông được hưởng chứ ai".
Có thể cầu hiện tại vẫn vượt cung quá xa, chưa lo lỗ nhưng dần dần, các kênh du lịch nước ngoài thuận tiện, rẻ hơn, hình thành được thói quen không sợ đi nước ngoài cho người tiêu dùng; các khu nghỉ dưỡng sinh thái quy mô nhỏ đang liên tục thành hình ở các thủ đô (tiền sẽ chủ yếu chảy về túi tư nhân hoặc nhà đầu tư nước ngoài) thì du lịch nội địa còn hét được với ai. Lúc đó, chính quyền bắt buộc phải gây sức ép giảm giá và thay đổi cung cách bán hàng của địa phương hoặc bản thân các hộ kinh doanh phải tự thay đổi theo thị trường. Nhưng tiếng xấu vẫn còn mang. Tiếng xấu này rõ ràng không chỉ do chính quyền gây ra.
Các anh Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung... có lẽ sẽ thấy một thể chế sau khi bị lật đổ thì quần chúng vẫn còn đó. Ngạc nhiên chưa.
Có những mặt tăm tối của xã hội diễn ra là do concept và nhân sự điều hành nhưng cũng có những mặt mà sự phát triển của nó chủ yếu phụ thuộc vào ý thức về một cuộc sống tốt đẹp và tình người của người dân với nhau. Rõ ràng, những cung cách tham gia giao thông hay trông xe hay bán hàng hay quan hệ chủ tớ, học đường... không phải xảy ra trong tình trạng con người bị đặt vào thế cạnh tranh sinh tồn.
ở nơi ai cũng dễ
hại người khác nếu cần
làm sao phân biệt được
độc tài và nhân dân
(11.01.10)