vừa đi vừa đợi rã đá tâm hồn
để trong cơ thể chảy những luồng mát lạnh
như vào mùa băng tan tế bào trổ hoa rộn rã
có tế bào đua nhau hót râm ran
cái chết bên trong sự sống sống lại
thì ra là vậy
mỗi con người có đến hai sự sống
khi một sự sống chết đi
sự sống còn lại bền bỉ gọi
như một dòng sông đóng băng có khi để ngủ vùi
có kẻ đá hóa tâm hồn cho cơn đau ngơi nghỉ
và khi muốn cảm giác lại hiện hữu
thì phải đi phải đi phải đi
08.07.07