Em làm sao bỏ được anh
Tự tin nghĩ vậy xong thành rác luôn
Anh là túi rác không buồn
Một bodybag luôn luôn tìm đường
Với đời anh là vô thường
Đời thì cũng đéo tỏ tường được anh
Một nửa anh thích vô danh
Một nửa anh thích mày nhanh cúi đầu
Để thang giá trị flows
Không ùn tắc bởi lũ sâubitchy