lằn ranh giới giữa thơ và đời
như hồn tôi và cuộc sống của tôi
đành thừa nhận lẽ đó là tất yếu
mặt trăng không thể cưới mặt trời
dù không cưới thì tình yêu chẳng chết
vẫn nuôi nhau
Cuộc Sống tựa vào Hồn
như hai kẻ dìu nhau bằng tay trắng
bỏ phía sau ngàn vạn của hồi môn
có những lúc hồn tôi hoang dã quá
muốn phá tung ràng buộc ở trên đời
mà cuộc sống của tôi thì yếu ớt
hồn tôi đành không nỡ bỏ rơi
hồn tôi lại băn khoăn mà ở lại
giằng xé nhau bằng chịu đựng đời thường
"có mâu thuẫn thì mới có phát triển"
nhưng mâu thuẫn thì cũng thèm khát yêu thương
tôi cố giữ thăng bằng trên con dao ranh giới
dưới mặt chân trầy là cám dỗ, buông lơi
tôi nhìn thẳng về bến bờ mà bước
và tôi yêu cuộc sống của tôi
18h 3/4 pm, hôm nay
...tại sao ta lại là bàng
biển thì vẫn thiếu những hàng phi lao...