bầu trời nhợt nhạt
nắng lạnh không buồn hát
em đi đâu trong những lúc tôi sầu
những tháng ngày đổi tên nỗi nhớ
chỉ có nhân loại bị lừa
tiềm thức vẫn nôn nao
sao tôi hoài mặc quần trong các chiêm bao
lửa đi trên những luồng chỉ tay
và chết cóng khi qua đường tình ái
cái cười em không còn vụng dại
lúc mùa thu
tôi mất em khi là thơ và mất nốt thơ khi không là tôi nữa
sau lưng tôi là cánh cửa
mà xương sống cài then
do you wanna feel my hand
dịch sang tiếng Việt là
mày muốn ăn đấm không
hay
em có mong bàn tay anh ve vuốt
sao bây giờ mới nhận ra âm thanh dường trong suốt
đi xuyên qua muôn loài đọng lại một chân không
anh khâu tạm niềm tin vào tiếng gió
thổi vào em ngưng lại nỗi thật thà
chân không là nơi ta là ta
trong tuyệt đối cô đơn hoặc trong nụ hôn chia sớt hơi thở cuối
em à anh thiếu muối
kết tinh từ mắt em
pha muối đi em vào bầu trời nhợt nhạt
những tầng mây bướu cổ cứ lờ đờ
mây trôi nhanh đi còn cách tân chiếc bóng
cho mỗi nhân gian được sống hai lần trong một dòng thơ
trong một dòng nước mắt hai chiều mặn ngọt
trong một dòng buồn vui chim hót
trong một dòng đời cũ kỹ bởi đổi thay
thế giới tân kỳ
lạc hậu lòng vị kỷ
cổ hủ trí khôn
phong kiến nỗi hận thù
thì có sao có sao đâu em nhỉ
nếu đàn bà mà không biết hời ru?
20.10.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...